Tin Mới

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

Bánh trung thu thạch

Bánh trung thu thạch

Mùa trung thu mỗi năm với các vị truyền thống đã nhàm chán, bạn cần tìm một loại bánh mới, dễ làm, tốn ít thời gian nhưng vẫn đầy đủ ý nghĩa dành cho gia đình hoặc người thân đều .Hãy thử món bánh Trung thu rau câu thạchhttps://goo.gl/3tKN7o


image4


Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

Bạn có thể tự mình thoát khỏi tình trạng trầm cảm


Bạn có thể tự mình thoát khỏi tình trạng trầm cảm


Người trầm cảm không thể tự giải quyết được căng thẳng và điều này có thể dẫn đến nhiều vấn đề và càng cảm thấy bế tắc hơn, lại càng làm tăng mức độ trầm cảm, dẫn đến một vòng luẩn quẩn. Hậu quả của chứng trầm cảm là rất nặng nề khi không được điều trị, có thể dẫn đến chán nản với công việc cũng như hôn nhân, thậm chí có những hành vi tiêu cực như tự tử.

So với nam giới, nữ giới có nguy cơ bị trầm cảm cao gấp đôi, có thể do sự kết hợp của các yếu tố sinh học, tâm lý và môi trường. Nguy cơ trầm cảm cao ở những người đang trải qua những thay đổi lớn về cuộc sống như sinh đẻ, mất người thân hay trong giai đoạn trước và sau mãn kinh. Trầm cảm cũng có khả năng tái diễn.

Hãy tìm kiếm sự giúp đỡ nếu các dấu hiệu dưới đây tồn tại trong hơn hai tuần:

- Tâm trạng lo âu, mệt mỏi.

- Không còn quan tâm đến công việc, đời sống xã hội hoặc những sở thích trước đây.

- Gặp các vấn đề về giấc ngủ hay trọng lượng cơ thể.

- Kém tập trung.

- Dễ mệt mỏi và bị kích động.

- Cảm giác tội lỗi và mất tự tin quá mức.

- Có tư tưởng hoặc hành vi tự sát.

Tiến sĩ Lim Boon Leng, chuyên gia về tâm thần học tại Bệnh viện Gleneagles, cho biết bất cứ ai đang phải vật lộn với tình trạng này đều sẽ không thể tự mình thoát ra được.

Lim Boon Leng :“Khi một người phụ nữ bị trầm cảm lâm sàng, quan điểm của người ấy sẽ trở nên tiêu cực quá mức. Để hồi phục, họ cần được điều trị với thuốc men và một số liệu pháp khác” .

Bài viết khác:

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ…

Nguồn tin: Góc nhìn Alan

tranh đông hồ hiện đại (2)

Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn. Đề thi môn văn học kỳ 2 : Hãy tả về công việc thường ngày của em và gia đình.  

tranh đông hồ hiện đại (2)

  Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở dậy lục tục chuẩn bị ra đồng. Mấy năm nay mẹ em cứ dậy là kêu đau người, đau đầu liên tục. Mẹ thường ca cẩm với bố, ông to xác thế, sao không chăm bẵm mấy sào rau cho tôi, ngày nào tôi cũng phải quần quật từ sáng đến tối ngoài đồng, tôi sắp chết rồi ông có biết không? Bố em cũng đã dậy từ lâu, ông đăm chiêu nhấp một ngụm rượu sếch (ở quê em uống rượu vã không có đồ nhắm thì gọi là rượu sếch) rồi bảo mẹ: - Bà phải chịu khó mà cày cấy, tôi ở nhà còn đàn lợn, gà rồi lại còn bán quán lòng lợn tiết canh, vất vả lắm thay. Mẹ em không nói không rằng, chuẩn bị quần áo, khẩu trang kín mít rồi ra đồng. Ở đồng, mẹ em trồng nhiều rau muống, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thêm cả vài sào dưa hấu. Mùa nào cũng vậy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà. Em rất muốn giúp mẹ nhưng cứ hễ thò mặt ra đồng là mẹ em đuổi em quầy quậy, bà bảo: - Về ngay, cái thằng ranh kia, chỗ sung sướng thì mày không ở lại đâm đầu ra đây. Mày có muốn chết sớm không con. Em hỏi mãi thì mẹ mới nói thật: - Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 luống ở gần nhà ăn được, mấy sào này phải phun thuốc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tiền cho mày ăn học. Mẹ ngày nào cũng ra đồng, cũng phun thuốc nên đầu hay đau nhức, cơ thể mệt mỏi, mắt mờ, tai ù, chân chậm... chẳng biết rồi mẹ sống được để chăm bẵm mày đến bao giờ. Em thương mẹ quá nhưng chẳng biết làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thuốc sâu. Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán. Nghe mẹ nói em mới biết, hóa ra kiến thức sinh học trong mấy cuốn sách giáo khoa cô giáo vẫn dạy chẳng còn đúng nữa. Sách dạy trồng rau muống, rau cải, su su, rau ngót, rau cần... phải 1, 2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4, 5 ngày. Hôm trước em thấy mẹ phun thuốc chì chạt, sáng hôm sau đã thấy rau xanh mơn mởn rồi mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán. Em thèm ăn mấy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn luống rau còi cọc quanh nhà. Một hôm vào vụ dưa, em đi học về ngang qua ruộng dưa gần nhà, đói và khát nước quá nên em nhảy xuống vặt tạm một quả định ăn cho mát. Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại kêu như cháy nhà, bà la lên bai bải: - Ối con ơi mày không thương bố mẹ nữa sao, muốn ăn thì về luống dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tiếc con đâu. Mày ăn quả này vào sau này con có mệnh hệ gì mẹ sống làm sao được. Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn. Ra đồng giúp mẹ không được, em muốn về nhà để phụ bố. Nhưng bố em cũng chẳng khiến. Ông và mấy chú hàng xóm giết lợn rất nhanh và thạo. Hàng chục con lợn lúc bắt về nó kêu eng éc điếc cả tai nhưng bố chỉ hòa hòa cái thuốc gì đó cho chúng uống là con nào con ấy ngủ lăn quay. Chờ cho lũ lợn ngủ hết ông mới sai mấy chú giúp việc bơm nước vào mồm lợn cho bọn nó no ễnh bụng lên. Đợi một lúc lâu cho lợn ngấm nước bố em mới sai các chú đem đi mổ. Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo: - Bây giờ có cái chiêu bơm nước này hay thật, một con lợn lãi được bao nhiêu từ nước lã. Cái thuốc an thần này cũng đúng là lợi hại, mổ con lợn cả tạ mà chả phải vất vả, thịt lại được giữ lâu, rất tươi mầu. Mang tiếng là nhà bán thịt lợn lại bán cả lòng lợn tiết canh đầu ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn miếng thịt, miếng lòng nào. Hễ em ho he ra quán bảo bố: - Bố ơi con đói. là ông lại quát ầm lên: - Vào nhà xem còn cơm nguội không, ăn tạm đi con ạ, thiếu chất tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa chất. Mấy cái nước lã với thuốc an thần bố bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở chỗ nuôi người ta còn cho lợn ăn toàn chất cấm, thuốc kích thích tăng trọng, lợn nuôi có 2 tháng mà được non 1 tạ. Lợn này là lợn thuốc đấy con ạ. Thế là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, dù toàn thứ nhà em làm. Ăn gì bố mẹ em cũng cấm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ngộ độc, ung thư. Sao em khổ thế?  

tranh đông hồ hiện đại (3)

  Hôm trước, bác hàng xóm có tổ chức đám cưới cho con trai lấy vợ ở làng bên. Tiệc cưới rất vui nhưng đến lúc ăn cỗ thì hai họ đánh nhau ầm ĩ. Lệ làng em là khi làm cỗ cưới, nhà trai nhà gái đều phải góp thực phẩm để mâm cỗ thêm ấm cúng, tình nghĩa chan hòa. Vào tiệc, bố chú rể gắp một miếng thịt gà vào bát của bố cô dâu rồi bảo: - Đây, đây, mời bác xơi miếng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép. Bố cô dâu hình như đã nóng mắt lắm nhưng vẫn cố kìm chế. Ông lại gắp miếng thịt lợn rồi bảo: - Mời bác xơi miếng thịt lợn nhà bác, tôi cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước. Hai bên thông gia cứ đùn đẩy cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì. Bố cô dâu ngà ngà say rồi đỏ mặt tía tai nói: - Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à? Thế là cả hai họ lao vào đánh nhau. Bố chú rể và bố cô dâu vật lộn với nhau rất hăng, ông thì cầm miếng thịt gà, ông thì cầm miếng thịt lợn cứ đòi nhét vào mồm nhau xong rồi hét toáng lên: - Hôm nay tao cho mày chết, hôm nay tao cho mày chết. Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cuối cùng bung bét hết. Cả hai họ đói ngao lên rồi vác bụng rỗng đi về. Họ nhà giai thì chê thực phẩm nhà gái bẩn, nhà gái thì bảo mấy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. Cô dâu chú rể khóc hết cả nước mắt. Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang muối trắng để ăn. Cả mấy năm ăn chay trường như vậy em với Tủn với nhiều đứa trẻ nữa trong làng đều gầy giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng. Chiều nay khi đi học về ngang ruộng dưa, em với Tủn đói quá bèn ngồi xuống bờ để thở. Cô bảo chúng em bị suy dinh dưỡng rồi, nếu bố mẹ các em cũng như nhiều người nông dân khác không thay đổi cách trồng trọt, chăn nuôi thì sớm muộn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư. Ung thư thể chất đã đáng lo nhưng ung thư tâm hồn còn đáng sợ hơn gấp bội. Em và Tủn chưa hiểu rõ ung thư tâm hồn là như thế nào. Em chỉ thấy đói, đói và thèm bát canh bầu mẹ nấu, thèm đến ứa nước miếng đĩa thịt gà thơm phức bố luộc cho ăn. Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chân trần trên bờ ruộng thơm mùi cỏ mật, thèm miếng dưa hấu mát lành, thèm bầu trời xanh mát không có mùi thuốc trừ sâu. Hai đứa cứ thế nằm trên bờ ruộng kể về nỗi thèm thuồng bình dị của trẻ thơ. Hình như chúng em đói lả và ngất đi. Trong mơ em vẫn nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên rồi kêu thảm thiết: - Ối con ôi sao mà ra nông nỗi này, sao hai đứa nằm thiêm thiếp ở đây. Em muốn nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thôi, chỉ cần mẹ cho con ăn miếng dưa hấu là sẽ tỉnh lại ngay. Thế mà mẹ nhất quyết không cho em ăn. Buồn quá. Người lớn sao lại khó hiểu như vậy nhỉ. Ai cũng nhăm nhăm kiếm thật nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều để làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đầu độc lẫn nhau. Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ... P/s: Đây chỉ là bài tập làm văn tưởng tượng nhưng dựa trên thực tế đang diễn ra...

- Việt Hoàng - Ảnh: nguyenngoctu

The post Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ… appeared first on GÓC NHÌN ALAN.


Đăng ký: Viet Blogs
Nguồn tin

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

Chúc con bất hạnh và gặp thật nhiều khổ đau: Những lời dạy con gây chấn động của Chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ

Nguồn tin: Góc nhìn Alan

photo1515811727858-1515811727858

"Thông thường, những người diễn thuyết trong các lễ tốt nghiệp sẽ chúc con may mắn và mong mọi điều tốt đẹp trong tương lai sẽ đến với con. Ta sẽ không làm thế và ta sẽ nói với các con tại sao. Từ giờ đến nhiều năm về sau, ta hy vọng con sẽ bị đối xử bất công, bởi chỉ có như vậy con mới có thể cảm nhận được giá trị của sự công bằng..." John Roberts là thẩm phán cao nhất tại nước Mỹ. Tốt nghiệp đại học Harvard, ông hiện là Chánh án thứ 17 và là Chánh án đương nhiệm của Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ. Nhiệm vụ của ông phải luôn là một con người khôn ngoan và rõ ràng phẩm chất đó không chỉ giới hạn trong tòa án. Gần đây, ông có đến tham dự lễ tốt nghiệp trung học của cậu con trai của mình không phải với tư cách là một chánh án, mà là một vị phụ huynh. Nhưng người cha nào lại chúc con mình bất mình bất hạnh và gặp những điều tồi tệ nhất trong đời? Khoan hãy gọi ông là "máu lạnh", "độc ác" hay "không biết thương yêu con", hãy nghe những lời lẽ sắc như nhát kiếm nhọn mà ông dành cho bọn trẻ cũng vì mong chúng trưởng thành...nhưng không phải theo cách bao bọc thường thấy ở phụ huynh Việt.   Vị chánh án này nói rằng các bài diễn thuyết trong lễ tốt nghiệp thường tràn ngập những lời chúc tốt đẹp, nhưng ông cho rằng "ta sẽ không làm thế, và ta sẽ nói với các con tại sao" "Từ giờ về sau, ta hy vọng con sẽ bị đối xử bất công, bởi chỉ có như vậy con mới có thể cảm nhận được giá trị của sự công bằng. Ta hy vọng con có thể nếm trải một chút mùi vị của sự phản bội, bởi chỉ có như vậy con mới có thể lĩnh hội được tầm quan trọng của sự chân thành. Xin lỗi phải nói thế này, nhưng ta hy vọng con cảm nhận được sự cô đơn hàng ngày, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được rằng bạn bè không phải là thứ trời cho mà con phải giữ gìn. Ta hy vọng con có thể gặp xui xẻo liên tục, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được ý nghĩa của may mắn trong đời, hiểu được sự thành công mình có lẽ chỉ là do vận may, và sự thất bại của người khác cũng không phải là đáng đời. Và khi con gặp thất bại, từ nay về sau còn nhiều, đối thủ của con sẽ châm chọc và cười nhạo trên sự đau khổ của con. Bởi như vậy con mới hiểu có phong độ rốt cuộc quan trọng như thế nào. Ta hy vọng thi thoảng con bị người khác coi thường, chỉ có như vậy con mới hiểu được học cách tôn trọng và lắng nghe là quan trọng tới mức nào. Và ta cũng hy vọng con sẽ học được đủ đau đớn để học cách cảm thông. Cho dù ta có hy vọng những điều này hay không thì thật ra sớm muộn gì nó cũng sẽ xảy ra trong cuộc sống của con. Con có thể tiếp thụ giáo huấn hoặc thu hoạch được gì trong đó hay không, đều dựa vào việc con có nhìn thấy những bài học trong khổ đau của mình hay không." Thành công, ông nhắc nhở lũ trẻ, đến từ những người không biết sợ hãi. "Và nếu các con có thất bại, con đứng dậy và thử lại một lần nữa. Và nếu con lại thất bại, con hãy lại đứng dậy và thử lại lần nữa. Và nếu con có thất bại một lần nữa - đó có thể là lúc hãy suy nghĩ làm một việc gì khác.  

photo1515811727858-1515811727858

  Sau đó, theo thông lệ của những bài diễn thuyết tốt nghiệp, ông cho rằng người ta sẽ phải đưa ra một số lời khuyên vĩ đại. Ông khuyên chúng giản dị rằng hãy nhận thức được mình sung sướng thế nào – một ngôi trường với tỉ lệ 1 giáo viên trên 4 học sinh, nơi học sinh được mặc vest và thắt cà vạt, và học phí và chi phí ăn ở tốn khoảng 1.2 tỷ một năm. Thông qua con trai mình, Roberts biết rất nhiều học sinh nhà giàu này, nhưng không hư. Mặc dù được sống với những đặc quyền đó, ông nói. "Lời khuyên của ta là: Đừng hành động như thể mình ở mâm trên." Ông thúc giục chúng, khi sang trường mới, hãy tự giới thiệu mình với mọi người "nhặt lá, xúc tuyết và dọn thùng rác. Nhớ tên của mọi người, cười và gọi họ bằng tên của họ. "Điều tồi tệ nhất xảy ra khi người ta chỉ nhớ đến các con là một chàng trai trẻ nào đấy, biết cười và nói xin chào," ông nói. Rất nhiều người sau khi nghe được những lời diễn thuyết này đã tỏ ra vô cùng đồng thuận. Những lời "khó nghe" này giống như lời cảnh tỉnh. Chúng là những điều tinh túy nhất được chắt lọc lại từ một con người thông tuệ cả về mặt học thuật lẫn trải đời. Tuy từ ngữ không mỹ miều, nhưng người cha này đã nói lên từ tận đáy lòng, mong muốn con mình học cách đối mặt với thế giới ngoài kia phức tạp với tâm thái cân bằng, ứng xử đúng đắn trước những gian nan gập ghềnh trong cuộc sống.  
Nguồn: Cardigan Mountain School, Trí Thức Trẻ
Vietsub by happy.live

The post Chúc con bất hạnh và gặp thật nhiều khổ đau: Những lời dạy con gây chấn động của Chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ appeared first on GÓC NHÌN ALAN.


Đăng ký: Viet Blogs
Nguồn tin

Thứ Tư, 24 tháng 1, 2018

Dám nghĩ dám làm

Nguồn tin: Góc nhìn Alan

dam nghi dam lam

Khi chúng ta có một cách nghĩ tốt, khi chúng ta đối mặt với những nhiệm vụ lớn, đừng do dự, đừng rụt rè, hãy nhanh chóng bắt tay vào hành động. Trương Ái Linh nói: "Muốn thành danh thì phải tranh thủ từ lúc sớm". Làm giàu cũng vậy. Gần đây còn có một cách nói rất thịnh hành: Trước 29 tuổi, bạn ở vào giai đoạn của tuổi thanh xuân, còn sau 29 tuổi thì đã Time out (đã già). Bởi vậy, nếu muốn có bước đột phá trong những năm tháng thanh xuân, có một sự nghiệp thành công thì phải tranh thủ lúc mình còn đang trẻ trung. Nghe nói phần lớn những người này là tỷ phú đều có những tích lũy ban dầu để hoàn thành giấc mộng thành công trước 30 tuổi. Hay nói cách khác, nếu tới 30 tuổi vẫn chưa tìm ra phương hướng, có thể cuộc đời này bạn sẽ không có duyên với hai chữ "thành công". Những chàng trai ngoài 20 tuổi đều là những người có ước mơ để theo đuổi. Có người theo đuổi tiền tài, có người theo đuổi danh vọng, hoặc là theo đuổi quyền lợi, tình yêu hay quan niệm, lý tưởng cao đẹp Điều khác nhau là, có người đạt được những thành công to lớn, nhưng phần lớn mọi người đều phải đối mặt với thất bại. Tại sao lại như vậy? Thông qua những khảo sát về các nhân vật thành công, chúng tôi phát hiện họ có một đặc điểm chung: Một là dám nghĩ, hai là dám làm.  

dam nghi dam lam GNA

  Bill Gates nói: "Cho dù bạn đem hết tài sản của tôi đi, chỉ cần để lại cho tôi bộ não, không lâu sau, tôi vẫn sẽ giàu có". Câu nói này xem ra rất đơn giản nhưng ẩn chứa một đạo lý rất sâu sắc: Việc làm ra tiền cần phải dựa vào tư duy và quan niệm của mỗi người. " Dám nghĩ " không có nghĩa là không tưởng, cũng không có nghĩa là mơ mộng viển vông. "Dám nghĩ" có hai tầng ý nghĩa, một là có mục tiêu rõ ràng và cao thượng, hai là nguyện vọng này vô cùng mãnh liệt. Xoay quanh mục tiêu này, chúng ta nên thiết lập các bước hành động và mục tiêu cụ thể để hoàn thành. Dám nghĩ có thể khiến năng lực của một người được phát huy tới cực độ, chiến thắng mọi trở ngại. Dám nghĩ khiến người ta toàn tâm toàn sức tiến về phía trước. Nhưng nếu chỉ dám nghĩ thôi thì chưa đủ, bạn còn phải dám làm. Hành động mới chính là sức mạnh, đừng oán trách số phận của bản thân. Chỉ có hành động mới có thể thay đổi số phận của bạn. Một ngàn ước mơ không tưởng cũng không bằng một hành động thực tế. Chúng ta luôn quá thận trọng mà không dám nắm bắt, có kế hoạch mà không dám thực thi, nếu vậy, kế hoạch cũng không có tác dụng gì. "Dám làm" không có nghĩa là làm liều, càng không có nghĩa là vi phạm pháp luật. Trước tiên, bạn cần có tinh thần mạo hiểm, nếu rụt rè, sợ hãi thì không bao giờ có được thành công; hai là, trong lúc chúng ta theo đuổi mục tiêu, cần dũng cảm đối mặt với mọi khó khăn và thất bại, không thể bỏ cuộc giữa chừng, chưa đạt được mục tiêu thì quyết không từ bỏ. Phần lớn những chàng trai ở tuổi 20 đều có suy nghĩ muốn lập nghiệp, có khát vọng với tiền tài và thành công. Họ nghĩ đủ mọi cách để tìm ra con đường lập nghiệp. Nhưng, sáng hôm sau tỉnh dậy, họ vẫn tới công ty làm việc, bắt đầu một ngày không có gì khác so với ngày hôm trước. Jack Ma nói rất đúng, phần lớn những người trẻ tuổi đều nghĩ ra rất nhiều con đường vào tối hôm trước, nhưng sáng hôm sau tỉnh lại vẫn đi theo con đường cũ, nếu bạn quyết định phải làm thì hãy lập nghiệp từ hôm nay! Phương pháp phổ biến nhất mọi người dùng để đối phó với nỗi sợ hãi chính là "không làm". Nhân viên marketing trước khi giới thiệu cho khách hàng thường cảm thấy run sợ, cho dù là nhân viên lão luyện nhất cũng khó tránh được điều đó. Để khắc phục nỗi sợ hãi của mình, họ thường loanh quanh bên cạnh khách hàng, nếu không thì cũng tìm một nơi nào đó uống hết cốc cà phê này tới cốc nước khác, để tăng thêm lòng tự tin và dũng khí cho mình, nhưng làm như vậy hoàn toàn không có kết quả gì. Thực ra, cách tốt nhất để khắc phục nỗi sợ hãi này là - lập tức đi làm. Có nhiều người khi lên sân khấu để thuyết trình hoặc biểu diễn đều có kinh nghiệm thế này: Khi ở dưới sân khấu thường cảm thấy bất an, lo sợ, khủng hoảng, hơn nữa, thời gian chờ đợi càng dài thì nỗi sợ hãi và lo lắng càng lớn; nhưng khi đã lên sân khấu thì bao nhiêu lo lắng, căng thẳng, bất an lại tiêu tan như mây khói. Khi chúng ta có một cách nghĩ tốt, khi chúng ta đối mặt với những nhiệm vụ lớn, đừng do dự, đừng rụt rè, hãy nhanh chóng bắt tay vào hành động. Bản thân của hành động sẽ làm tăng lòng tự tin cho bạn, không hành động chỉ mang lại sự sợ hãi; hơn nữa, một khi đã hành động rồi, bạn vẫn có thể điều chỉnh, hoặc khi phát hiện cách làm này không được, bạn có thể từ bỏ và sớm tìm được con đường tốt hơn. Tệ nhất là, bạn chỉ nghĩ cách để trì hoãn hành động, nhưng càng nghĩ lại càng hoảng loạn. Giữa suy nghĩ và hành động luôn phân chủ thứ, khinh trọng. Nếu chỉ có suy nghĩ mà không có hành động thì suy nghĩ vĩnh viễn chỉ là không tưởng. Bởi vậy, đối với thành công, hành động quan trọng hơn và cũng khó thực hiện hơn.  

Lý Khai Phục 

The post Dám nghĩ dám làm appeared first on GÓC NHÌN ALAN.


Đăng ký: Viet Blogs
Nguồn tin

Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018

Bộ sách Di sản Alan Phan – Món quà tri ân người Thầy lớn của chúng ta

Nguồn tin: Góc nhìn Alan

ComboGNA---AlanPhan2

Tiến sĩ Alan Phan từng có lần chia sẻ, thuở ban đầu khi đặt chân lên đất Mỹ mong muốn lớn nhất của ông là có thể trở thành một Giáo sư khả kính của một trường Đại học danh tiếng. Thế nhưng dòng đời cuốn nhanh đôi khi không kịp quyết định và ông trở thành một “doanh nhân bất đắc dĩ”. Hơn 42 năm bôn ba nơi thương trường, kinh qua đủ chuyện làm ăn nơi xứ người Ông vẫn từ nhận mình là một con ếch rất Việt Nam chưa thoát ra khỏi đáy giếng của mình. Có lẽ chính tinh thần cầu tiến, tâm hồn rộng mở, không ngừng học hỏi đã giúp Alan Phan có những cuộc phiêu lưu kỳ thú với đầy đắng cay thất vọng nhưng cũng đủ may mắn và thành công. Những năm cuối đời, “chú ếch” đó chọn cách trở về “là người Việt Nam” không hề ảo tưởng về khả năng thay đổi một điều gì, tốt hay xấu cho đất nước chỉ là “có cảm giác mình thuộc về đây”.  

20141008095640-alan-ssad

  Nhiều người ngưỡng mộ Tiến sĩ ở phần “trí” qua những bài viết, nhận định sắc sảo nhưng ở ông còn có một khía cạnh khác làm nên một Alan Phan ưu tú của cộng đồng người Việt. Một ông già Alan Phan rất đời thường, với vóc dáng nhỏ bé, đôi mắt tinh anh, nhanh nhẹn, giản dị và rất tình cảm. Một Alan Phan rất “tình” như tâm sự của một nhà báo từng có cơ duyên cộng tác với TS. Alan Phan nhiều năm: “Một dạo khi từ Mỹ trở về, tôi bất ngờ khi nhận được email của ông. Vì một lý do nào đó mà chiếc điện thoại đã bị mất hết số điện thoại của bạn bè. Ông gửi email cho từng người, xin lỗi về sự cố này và xin lại số điện thoại. Với một người nổi tiếng và bận rộn, đây là một việc làm hiếm thấy! Trong suốt nhiều năm ở Việt Nam, dường như TS Alan Phan chưa từng từ chối phỏng vấn bao giờ. Thậm chí khi ông đi Mỹ, điện thoại ở Việt Nam được giao cho người nhà. Hẳn ông đã dặn dò rất kỹ nên khi người nhà bắt máy đều nói rõ ngày nào TS Alan Phan về Việt Nam, còn nếu có việc gì gấp thì xin gửi vào email. Nhà ông là một căn hộ trong khu Phú Mỹ Hưng, mỗi lần điện thoại hẹn phỏng vấn ông đều sợ PV sang quận 7 xa khó tìm đường nên hẹn tại văn phòng ở đường Tôn Đức Thắng, quận 1 để tiện đi lại. Một lần khác tôi tới trễ 15 phút so với lịch hẹn, cứ nghĩ sẽ bị mắng cho một trận hoặc bị đuổi về. Thế nhưng ông lại rất vui vẻ nói: “Anh có lịch hẹn với bác sĩ nên sáng nay sợ không có nhiều thời gian thôi”. Một lần khác tôi đem nhuận bút tới gửi ông, ông nhận và hóm hỉnh: “Được phỏng vấn mà lại còn có nhuận bút thì vui quá rồi!””. TS. Alan Phan từng tâm sự, sau khi trở về Việt Nam ông thường xuyên mất ngủ vì trăn trở. Trong những đêm không thể chợp mắt ấy việc ý nghĩa nhất ông thấy mình có thể làm cho quê hương là viết lách. Những bài viết bài viết chứa đựng nhiều trí tuệ, tầm nhìn sâu rộng, phân tích xã hội sâu sắc của một doanh nhân, chuyên gia kinh tế. Những bài viết thẳng thắn trước cả những vấn đề nhạy cảm, “những ý kiến “gây sốc”, phản biện, chẳng giống ai nhưng chứa đựng sự am tường, tâm huyết và trải nghiệm, không cần che giấu thất bại hay khuyết tật”. Những bài viết trĩu nặng trăn trở của một trí thức trước vận mệnh dân tộc. Sau hơn 2 năm kể từ khi Tiến sĩ đi xa, ít nhiều những bài viết, số liệu ấy đã lạc hậu; dự báo tương lai ấy thành quá khứ nhưng nhân sinh quan, triết lý sống, tinh thần Alan Phan vẫn còn mãi, vẫn là viên ngọc quý, ngọn hải đăng soi đường cho nhiều người. Tất thảy những tinh hoa trí tuệ đa chiều về kinh doanh, lập nghiệp, nuôi dưỡng đam mê và cách tận hưởng cuộc sống, gia đình qua hơn 400 bài viết của Tiến sĩ đã được gói gọn trong 7 tác phẩm được cộng đồng Góc nhìn Alan cho ra mắt trong vòng hai năm qua. - Góc nhìn Alan dành tặng doanh nhân Việt trong thế trận toàn cầu - Góc nhìn Alan những bài chưa xuất bản - Bí mật Phan Thiên Ân - Góc nhìn Alan về kinh tế - Góc nhìn Alan về xã hội - 42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc - Niêm yết sàn Mỹ  

post web 600x600 2 done

  Bộ sách “Di sản Alan Phan” sắp đến tay quý vị trong vài ngày sắp tới, là những tác phẩm cuối cùng trong hai năm miệt mài trên chặng đường lưu giữ những kiến thức vô giá và nhân sinh quan, triết lý sống, tinh thần Alan Phan. Bộ sách gồm 4 cuốn: Góc nhìn Alan về kinh tế, Góc nhìn Alan về xã hội, Niêm Yết sàn Mỹ và 42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc. Toàn bộ các tác phẩm được trình bày một cách đẹp mắt, khoa học và bổ sung thêm phần chú thích, hình ảnh, QR code nhằm giúp các độc giả tìm hiểu sâu hơn về những vấn đề được Tiến sĩ đề cập trong mỗi bài viết. Trong đó hai tác phẩm Góc nhìn Alan về kinh tế, Góc nhìn Alan về xã hội được biên tập lại và loại bỏ những bài viết bị trùng lặp từ 4 tác phẩm: Đừng hoang tưởng về biển lớn, Một tư duy khác về kinh tế xã hội Việt Nam, Không có bữa ăn nào miễn phí, Góc nhìn Alan kinh tế.  

PW

  Toàn bộ bìa sách được họa sĩ vẽ bằng tay trong gần 2 tháng nhằm truyền tải một cách chân thực nhất tinh thần Alan Phan. Đồng thời khi đặt 4 cuốn sách cạnh nhau quý vị sẽ nhìn thấy một bức hình kí họa chân dung hoàn thiện của Tiến sĩ ở phần gáy. Trong đợt phát hành lần này, chúng tôi sẽ cho ra mắt duy nhất 500 ấn bản đặc biệt đóng hộp giấy cao cấp, in màu chân dung của Tiến sĩ Alan Phan như một món quà đầu năm tri ân tấm thịnh tình và sự yêu mến của toàn thể quý vị dành cho Cộng đồng góc nhìn Alan trong suốt thời gian qua. Dù chưa thể truyền tải hết cái tâm cái tầm của bậc trí giả ưu tú Alan Phan nhưng chúng tôi hy vọng bộ sách Di sản Alan Phan sẽ là những cuốn sách gối đầu giường, cẩm nang giúp quý vị tiến bước đến con đường thành công và hạnh phúc. Xin chân thành cảm ơn! Xem thêm thông tin, đọc thử và đăng ký mua sách tại: http://ift.tt/2Dhor5h Mọi chi tiết và hỗ trợ xin liên hệ nhóm biên tập Goc Nhin Alan và happy.live

The post Bộ sách Di sản Alan Phan – Món quà tri ân người Thầy lớn của chúng ta appeared first on GÓC NHÌN ALAN.


Đăng ký: Viet Blogs
Nguồn tin

Nguồn Tin Mới