Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Em sẽ đến cùng cơn mưa (Chương 22 đến 24)

Nguồn: @ NASS

Chương 22

Mio bắt đầu chuẩn bị, từng chút một, cho việc rời khỏi thế giới này. Sao cho tôi và Yuji có thể yên tâm sống khi chỉ còn lại hai bố con. Mio nói khi nào phải đi, nàng sẽ nói với Yuji, vì vậy nàng tiếp tục giả vờ chưa biết gì hết. Nàng đọc sách để nghiên cứu những vấn đề của tôi. Nàng mất hai tiếng đồng hồ đi tàu để mang về cho tôi ba lọ thủy tinh nhỏ.



“Đây là tinh dầu thảo dược,” nàng nói. “Dầu oải hương, bạch đàn và đàn hương.”



“Dùng tinh dầu này thế nào?”



“Chồng chỉ cần ngửi thôi.”



“Chỉ thế thôi?”



Nàng gật đầu.



“Đây là một trong những chất hóa học chồng vẫn hay nói tới. Chúng sẽ vào trong cơ thể chồng, nhắc chồng phải thật bình tĩnh.”



“Nếu làm thế vẫn không có tác dụng thì sao?”



“Chuyện đó thì…” nàng suy nghĩ một chút rồi nói. “Vậy thì chồng hãy hát.”



“Hát?”



“Vâng, chồng hãy hát bài này”



Một chú voi con



Chơi đùa trên mạng nhện



Vui quá bèn



Gọi thêm chú nữa đến



“A!” tôi nói.



“Anh biết bài đấy. Yuji dạy anh.”



“Yuji?”



“Con nói chính em đã dạy cho con.”



“Vậy chắc em đã dạy con nhỉ.”



“Em học bài đó ở đâu?”



“Em không nhớ nữa,” nàng nói. “Em chợt nảy ra ý này thôi. Rằng chồng nên hát bài này nếu thấy đau.”



“Chắc tại hồi xưa em vẫn thường hát bài này.”



“Vâng, những lúc cảm thấy đau.”



Mio nhỏ giọt tinh dầu oải hương vào tờ giấy ăn. Tôi cầm tờ giấy đưa lên mũi ngửi.



“Chồng thấy thế nào?”



“Ừ, thơm lắm. Lần đầu tiên anh ngửi mùi này,” tôi nói. “Ừm. Chẳng hiểu sao anh thấy rất quen.”



“Quen thế nào?”



“Không biết nữa, hình như hồi nhỏ…”



“Hồi nhỏ?”



“À, đúng rồi.” Tôi đưa tờ giấy lên ngửi lần nữa. “Đúng rồi, hồi nhỏ, mỗi lần thổi kèn harmonica, anh lại ngửi thấy mùi này.”



“Kèn harmonica? Kèn đó có mùi này sao?”



“Đó là cái kèn rất to, làm bằng sắt, loại kèn có hai hàng lỗ, anh được một người anh họ cho. Mỗi khi chạm môi vào miếng sắt đó là mùi hương này lại xộc thẳng vào mũi.”



Tuy không hiểu lắm điều tôi nói nhưng nàng vẫn đưa tiếp cho tôi tờ giấy ăn có nhỏ tinh dầu đàm hương.



“A, mùi này anh nhận ra ngay.”



“Vậy sao?”



“Mùi quạt giấy của bà.”



“Gì cơ?”



“Không, anh không nhầm đâu. Đây là mùi quạt giấy của bà. Mùi này đặc trưng lắm.”



Nàng nghiêng đầu một lát rồi vỗ tay reo lên.



“Có lẽ là thế này”



“Thế nào?”



“Vâng. Đàn hương nghĩa là gỗ đàn hương.”



“Ừ, thì sao?”



“Khung quạt giấy thường được làm bằng gỗ đàn hương.”



“À, thảo nào.”



Tiếp theo, Mio nói và đưa cho tôi thử mùi dầu bạch đàn.



“Đây là mùi dầu Mentholatum rồi. Không thể là mùi khác được.”



Mio đưa tờ giấy lại gần mũi và gật đầu.



“Đúng rồi. Em cũng nghĩ thế.”



Vì chồng rất hay bị cảm, nàng nói.



“Chồng có thể nhỏ một giọt dầu bạch đàn vào nước súc miệng. Hoặc pha loãng với dầu nền rồi bôi vào cổ họng.”



“Anh hiểu rồi. Anh sẽ làm thế.”



“Chồng không được uống thuốc nên phải cẩn thận dễ không bị cảm.”



“Ừ.”



“Bệnh của chồng cũng làm giảm khả năng miễn dịch của cơ thể đấy.”



“Thế hả.”



“Vâng. Vì thế chồng phải cẩn thận gấp đôi người khác. Chồng cũng không được ăn đồ ăn sẵn mà phải tự nấu.”



“Ừ.”



“Phải ăn đủ rau nữa. Bắt cả Yuji ăn, dù con không thích.”



“Không sao đâu. Em cứ để anh.”



Mio nhìn tôi đăm chiêu. Trong mắt nàng không có hình ảnh của tôi. Ít nhất là không phải tôi bây giờ. Đó là hình ảnh của tôi trong sáu tháng tới hoặc sau đó nữa.



Nàng nói.



“Phải rồi.”



“Phải rồi?”



“Có lẽ em nên dặn dò Yuji hơn là dặn dò chồng.”



“Sao cơ?” tôi nói.



“Nghĩa là Yuji đáng tin cậy hơn anh?”



“Một phần nào đó thì đúng là như vậy,” Mio khẽ gật đầu.



“Chồng chẳng nói thế là gì. Rằng Yuji thừa hưởng một nửa từ em. Em có cảm giác một nửa đó của con rất chững chạc.”



“Thế còn phần còn lại?”



À, nàng nghĩ ngợi.



“À, có lẽ là phần hiền lành chăng?”



“À, ra thế.”



Sau đó, Mio bắt đầu hướng dẫn Yuji cách làm việc nhà. Từ cách cầm dao, chọn thực phẩm ngon cho tới việc phải giũ quần áo thật phẳng trước khi phơi.



Yuji như muốn chọc tức tôi khi tỏ ra có tố chất của một người quản gia xuất sắc.



Tôi có cảm giác mình là cầu thủ bị loại ra khỏi đội hình chính thức. Một lão già ngồi trên ghế băng nhìn tay lính mới toe đang nhận sự chỉ đạo tận tình của huấn luyện viên. Lão suýt cắn nát cả đầu khăn bông vì ghen tị.



Cái gì cũng dành cho tay đó!



Đây là một điều tôi không ngờ tới. Tôi vẫn bắt thằng bé phụ giúp việc nhà nhưng vì được học từ một ông thầy hậu đậu nên cu cậu tỏ ra rất vụng về. Ấy thế nhưng, chỉ cần được một cô giáo xuất sắc chỉ bảo, ngay lập tức nó đã phát huy được hết tài năng vốn có.



Dù gì thì thằng bé cũng thừa hưởng một nửa từ Mio. Còn cái kiểu ngơ ngác hỏi “thế hả?” thì chức chắn là thừa hưởng từ tôi.



Cũng chẳng sao.



Buổi tối, trong lúc Yuji xem hoạt hình trên tivi thì tôi luyện chữ.



“Tại hồi trước em chê nên anh mới luyện đấy.”



“Thế hả?”



“Em định nói là “Thế mà chữ chồng vẫn xấu” phải không?”



“Cũng hơi hơi ạ.”



“Anh biết ngay.”



Mio rất mong tôi hoàn thành cuốn tiểu thuyết. Khi tôi bảo sẽ cho Yuji đọc, nàng vui lắm.



“Con trai em mới có sáu tuổi thôi. Sau này con sẽ quên nhiều chuyện.”



Vì vậy, nàng nói.



“Em thấy cần thiết phải ghi lại. Từ chuyện chúng mình gặp nhau cho đến chuyện bây giờ.”



Tức là phải viết sao cho Yuji có thể đọc được. Trước hết là như vậy.



“Chữ anh viết trong vở khó đọc lắm à?”



“Vâng. Không đến mức khó đọc như chữ khắc trên tấm bia Rosetta Stone[1] nhưng cũng gần như vậy.”



[1].Tấm bia đá được một người lính Pháp tìm thấy ở thị trấn Rosetta (Ai Cập) khi quân Pháp xâm lược Ai Cập năm 1799. Trên tấm bia có khắc các văn bản cổ bằng ba thứ tiếng: Hy Lạp, chữ tượng hình và Ai Cập cổ. Các văn bản ghi trên hòn đá giúp các nhà nghiên cứu hiểu rõ hơn về nền văn minh Ai Cập cổ đại.



“À, thế à.”



“Anh luyện chữ từ hồi Yuji còn bé xíu.”



“Thế cũng khá lâu rồi. Nếu chăm chỉ thì giờ chữ chồng phải đẹp lắm.”



“Anh luyện được ba tháng. Nhưng khi Yuji biết bò thì anh thôi.”



“Tại con đến phá đám chồng à?”



“Ừ, thằng bé tò mò lắm. Nó lại gần chỗ anh, làm bộ mặt kiểu như hỏi ‘bố làm gì thế?’ rồi còn định giật cả bút của anh nữa.”



“Đáng yêu ghê.”



“Đáng yêu đấy nhưng chưa đến lần thứ một triệu thì anh phát cáu. Sao bọn trẻ con có thể lặp đi lặp lại mỗi một việc như vậy nhỉ?”



“Tại bọn chúng quên ngay việc vừa làm xong chăng?”



“Có thể. Anh bực quá, dùng chăn chất lên làm tường chắn nhưng Yuji vẫn trèo qua được, cười hì hì với anh.”



“Con khỏe thế cơ à.”



“Khỏe lắm. Vì con uống không biết bao nhiêu gallon[2] sữa của em. Khỏe ngang với Roger Bannister[3] thời hoàng kim ấy chứ.”



[2].Đơn vị đo chất lỏng phổ biến của Mỹ, tương đương 3,7 lít.



[3].Vận động viên điền kinh nổi tiếng người Anh.



“Ai vậy?”



“Người anh biết rất rõ.”



“Vậy ư?”



“Nhưng, ông ấy không biết anh.”



“Em cũng nghĩ thế.”



Tôi cũng xin giới thiệu luôn, Roger Bennister là người đầu tiên trên thế giới chạy hết một dặm trong vòng chưa đầy bốn phút. Một tạp chí đã bầu chọn ông vào danh sách một trăm nhân vật đại diện cho thế kỷ 20. Tôi đã so sánh Yuji vơi người vĩ đại như thế đấy.

Chương 23

Cuối tuần, cả nhà đến vườn thực vật.



Tôi cầm theo chiếc máy ảnh Minolta thừa hưởng của ông nội từ hồi xửa hồi xưa.



“Không biết em có lên được ảnh không nhỉ?”



“Không sao đâu. Em ở đây rõ rành rành thế này cơ mà.”



Vẫn như mọi lần, nàng ngồi đằng sau xe đạp để tôi chở đi, Yuji đạp theo sau.



“Chồng không đi Scooter nữa à?” Mio hỏi.



“Ừ, anh không động đến từ lâu rồi. Anh sợ không dám đi.”



“Em nghĩ nên như vậy. Nguy hiểm lắm.”



“Ừ. Anh cũng nghĩ riêng chuyện anh lái được xe cũng là giỏi quá rồi. Vì xe chẳng có dây bảo hiểm gì.”



“Lại còn,” Mio nói, “không có cả túi khí.”



“Công nhận.”



Lâu lắm rồi chúng tôi mới đến vườn thực vật. Hồi Mio còn khỏe, tháng nào cả nhà cũng đến chơi một lần.



Chúng tôi để xe đạp bên ngoài, chui qua cổng để vào trong vườn. Trong vườn có lối đi bằng đá dài chừng năm mươi mét. Bên tay phải có tấm bảng thông báo cắm trên bãi cỏ.



Bên trên tấm bảng đề: “Những loại hoa xem được mùa này” kèm theo mười bảng tên của mười loài hoa.



Hoa thài lài, thủy dương mai, trân châu rau, hoa chuông….



“Ở đây có ghi ngọc trâm đại đóa này.”



Yuji sung sướng hét lên. Tiếng thằng bé vang khắp vườn vắng vẻ.



“Vườn thực vật này có rất nhiều loài ngọc trâm. Ngoài ngọc trâm đại đóa còn có ngọc trâm đường và ngọc trâm vân.”



“Chồng biết rõ nhỉ.”



“Tất cả là học từ em đấy.”



“Ồ?”



“Ừ. Em thuộc tên của hơn hai trăm loài hoa. Có khi còn nhiều hơn ấy chứ? Vì em rất thích hoa.”



“Em cũng có cảm giác như vậy.”



“Mình đi vào bên trong đi. Trong đấy có một chỗ em rất thích. Biết đâu em lại nhớ được điều gì.”



“Vâng.”



Chúng tôi chầm chậm len qua những hàng cây.



“Đây là cây dẻ ngựa.”



Tôi đọc tên từng cây cho Mio. Đương nhiên, tất cả đều do Mio dạy tôi trước đây.



“Đây là cây tô tô.”



Yuji khúc khích cười.



“Tô tô. Tên gì mà buồn cười.”



“Tên thật của nó là lưu tô.”



Còn đây là cây tulip.



“Cây tulip?”



“Ừ, không phải hoa tulip đâu. Đến mùa xuân, cây ra hoa khác với hoa tulip. Em vẫn thường đến đây vào mùa hoa nở.”



“Thế còn con?”



“Con cũng đến. Từ hồi bé xíu, con đã nằm trên xe đẩy đến đây rồi.”



“Thế hả?”



“Ừ.”



Chúng tôi đi đến cuối vườn theo chiều ngược kim đồng hồ thì gặp một giàn đậu tía. Bên dưới, cỏ xước và linh lăng răng cưa mọc um tùm. Chúng tôi trải tấm ni lông ra, bắt đầu ăn cơm hộp do Mio và Yuji chuẩn bị.



“Xúc xích này là con cắt đấy.”



“Giỏi quá. Giống con bạch tuộc nhỉ.”



“Vâng.”



Yên tĩnh quá, Mio nói.



“Chỗ này ít khách lắm.”



“Mọi người thích đi xem những loài hoa quen thuộc hơn. Chẳng hạn như cẩm tú cầu, oải hương hoặc hoa hồng. Chẳng mấy ai cất công đi xem hoa thài lài cả. Thế nên chỗ này lúc nào cũng yên tĩnh.”



“Em thích chỗ này.”



“Em lúc nào cũng nói thế. Em có nhớ được gì không?”



“Thế nào nhỉ? Em cảm thấy hơi đau trong lồng ngực. Có phải đây là chỗ quen thuộc với em không?”



“Chắc chắn rồi.”



Ăn xong hộp cơm, Yuji chạy đến chỗ hồ nước lớn đắp bằng gạch. Trong hồ đầy cỏ bấc đèn và rau hạnh nổi lềnh bềnh này có rất nhiều cá sóc đen.



“Trông con có vẻ vui.”



“Con thích chỗ đấy lắm. Nó cứ đứng ngắm mặt nước mãi không chán.”



“Vậy sao?”



“Ừ.”



Mio vươn vai rồi ngả người xuống tấm ni lông. Tôi cũng nằm xuống cạnh nàng.



“Dễ chịu quá.”



“Ừ.”



Đâu đó vẳng lại tiếng cười của trẻ con. Chợt có con mòng mòng đến bay quanh quẩn bên tai rồi lại bay đi.



“Anh muốn ngủ luôn quá.”



Tôi quay sang thì bắt gặp ánh mắt Mio đang nhìn tôi.



“Mùa mưa sắp hết rồi,” Mio nói.



“Ừ.”



“Em không muốn xa hai bố con.”



Tôi quàng tay kéo cái đầu nhỏ xinh của nàng lại.



“Ừ.”



“Giá như đây chỉ là giấc mơ.”



“Vậy ư?”



“Để khi tỉnh dậy, em vẫn đang ở trong lớp học cấp III, bên cạnh chồng.”



“Ừ.”



“Em sẽ nói với chồng thế này. Chúng mình sẽ cưới nhau và sinh một cậu con trai giống hệt hoàng tử Anh quốc.”



“Ừ.”



“Không biết chồng sẽ nói gì nhỉ?”



“Anh rất hân hạnh,” tôi nói. “Nếu em không chê một người như anh.”



Chúng tôi hôn nhau



“Nụ hôn đầu đời của em,” Mio nói.



“Cảm ơn em đã đãi anh.”



Tôi nói. Và đề nghị nàng:



“Cho anh xin thêm cái nữa?”



Ba chúng tôi cùng chụp ảnh. Tôi đặt máy ảnh lên chỗ vòi nước xây bằng đá, đặt chế độ chụp tự động để chụp mấy kiểu. Yuji đứng giữa, tôi và Mio đứng hai bên. Ba chúng tôi nắm tay nhau. Phía sau chúng tôi, cây bách nhật đang nở hoa trắng muốt.



Chúng tôi mua một chậu hoa hồng ở cửa hàng đối diện vườn thực vật. Không còn hoa nở vào mùa xuân. Chậu hoa này đến mùa thu mới nở.



“Hoa này tên gì ạ?” Yuji hỏi.



“Công chúa Kaguya[1].”



[1]. Nhân vật chính trong truyện cổ tích Nhật Bản “Người chặt ống tre.”



“Công chúa Kaguya?”



“Ừ. Mẹ nhờ Yuji chăm sóc em nhé.”



“Con chăm sóc?”



“Ừ, con phải chăm cẩn thận để mùa thu em ra hoa.”



“Ra hoa thế nào ạ?”



“Ra hoa màu vàng. Mùi rất thơm,” tôi nói.



“Vâng, con sẽ cố gắng. Con sẽ thử.”



“Mẹ nhờ Yuji đấy.”



Sau đó, chúng tôi đi về nhà cùng chậu hoa hồng.

Chương 24

Những ngày còn lại trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.



Mio dạy Yuji nấu ăn, còn tôi laị ngồi luyện chữ vào buổi tối. mỗi lần đi chợ về, chúng tôi lại rẽ vào công viên số 17 – nơi không còn thầy Nombre và con Pooh (trong lúc tôi ốm liệt giường vì sốt cao, thầy đã được chuyển đến một trung tâm khác ở rất xa), sau bữa tối, cả nhà lại đi dạo dọc con kênh dẫn nước.



Tranh thủ những lúc Yuji không để ý, tôi và Mio lén hôn nhau.



Chương trình dự báo thời tiết trên tivi thông báo mùa mưa sắp kết thúc. Sáng nay, khi trời còn chưa tỏ, một cơn mưa to kèm theo sấm chớp ập xuống, đây cũng là cơn mưa báo hiệu mùa mưa sắp hết.



Còn hai ngày nữa.



Yuji mải ăn sang nên không để ý đến tivi.



Tôi nhìn Mio.



Nàng lắc đầu, mặt như muốn khóc.



(Xin mùa mưa đừng kết thúc…)



Yuji tiếp tục ăn mà không biết chuyện sắp xảy ra.



Đêm hôm đó, tôi và Mio làm tình.



Sau khi chắc chắn nghe tiếng khò khè của Yuji, Mio chui vào chăn của tôi.



“Hồi xưa, chúng mình phải mất hơn sáu năm”.



“Giờ chỉ có sáu tuần, nhanh thật”.



Ở đất nước này, có biết bao nhiêu cặp đôi chỉ mất có sáu ngày cho chuyện này. Tôi dò dẫm cởi bộ đồ ngủ bằng vải cotton trên người Mio. Nàng gồng người lên, để tôi thoải mái cởi đồ cho nàng.



“Chồng có vẻ thành thạo nhỉ?”



“Ơn trời, anh đã được tập luyện rất nhiều với em”.



Tôi cởi đồ lót của nàng, vo tròn lại rồi vứt ra khỏi chăn cùng bộ đồ ngủ. Nàng cuống cuồng thò tay ra giấu đồ lót xuống dưới đồ ngủ. Khi ấy, tôi nhìn thấy bầu ngực nhỏ của nàng khẽ đung đưa. Phát hiện ra tôi đang nhìn, nàng bèn kéo chăn đến tận vai.



“Chẳng hiểu tại sao nữa?” nàng nói. “Em cứ cảm thấy không yên tâm, chỉ vì không mặc quần áo. Cảm giác cứ hớ hênh thế nào ấy”.



“Vậy à?”



“Vâng. Chồng cũng cởi quần áo đi. Em không thích mình em không mặc gì đâu”.



“Được rồi.”



Tôi cởi đồ ngủ, quần lót, vo tròn lại ném ra ngoài chăn.



“Thế này là chúng mình giống nhau rồi”.



Chúng tôi nằm nghiêng, quay mặt vào nhau, rồi nhẹ nhàng và chậm rãi, ôm ghì lấy cơ thể nhau.



“Hmm…” nàng nói. “ Hóa ra là thế này”.



“Ừ. Nhưng không chỉ thế này đâu”.



“Lo quá. Không biết em có theo kịp không?”



“Sẽ ổn thôi. Ít ra thì ngày xưa em cũng ổn”.



“Em sẽ cố gắng”.



“ Phải cố sao?”



“Đương nhiên rồi”.



“Ừ”.



Tuy nhiên, mọi chuyện không ổn chút nào. Nàng đã phải rất cố gắng.



“Em thấy đau”.



“Thật không?”



“Thật”.



“Nhưng mà…”



“Hay tại không đúng vị trí?”



Tôi cố gắng tập trung vào một điểm.



“Không, đúng đấy”.



“Vậy thì sao nhỉ?”



Nằm bên dưới, nàng nhìn tôi đầy lo lắng. Tôi chống hai tay để đỡ lấy cơ thể mình rồi ngẫm nghĩ.



“Có lẽ mọi thứ đã bị xóa sạch khi em rời khỏi nơi đây rồi lại quay trở lại”.



“Xóa sạch?”



“Giống như trò chơi điện tử ấy. Tất cả kinh nghiệm đã có đều trở thành con số không”.



“Vậy ạ?”



“Thế nên em mới không nhớ gì cả, khinh nghiệm cũng không”, tôi nói.



“Chắc là vậy rồi. Trước hết phải nạp những thông tin cần thiết, sau đó mới bắt đầu được”.



“Nghĩa là em còn trong trắng?”



“Đúng vậy”.



Nàng hoang mang.



Đương nhiên.



Bà mẹ nào có con sáu tuổi chẳng hoang mang khi bỗng nhiên bị bảo: cô vẫn còn trong trắng.



“Sẽ ổn thôi em”, tôi nói.



“Em cứ để anh. Vì anh đã luyện tập nhiều rồi”.



Câu nói của tôi khiến nét mặt nàng bớt căng thẳng hơn.



“Phải rồi. Phải rồi”.



Nàng nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ cơ thể như thể muốn bảo nàng đã sẵn sàng tuân lệnh. Khi tôi từ từ tiến vào trong nàng, nàng ưỡn người, hướng cái cổ trắng ngần về phía tôi. Nàng hé môi, rên khe khẽ.



“Em xin chồng. Nhẹ thôi, từ từ thôi…”



Tuy nhiên, tôi có cảm giác mình làm không được khéo như nàng mong đợi. Có vẻ như lần đầu của hai đứa cách đây mấy năm còn khả dĩ hơn. Hồi ấy, tôi quá mải mê nên chẳng còn tâm trí đâu mà giữ ý với nàng, chuyện kết thúc khi cả hai còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Còn lần này, chính vì có kinh nghiệm đâm ra lại giữ ý và rụt rè hơn. Kết quả là tôi khiến nàng phải chịu đau lâu hơn.



Tôi nằm ngắm bộ ngực trắng để trần của Mio với cảm giác hoàn toàn thư thái. Đôi gò bồng đảo đẫm mồ hôi của nàng trông như cặp mèo sinh đôi mới chào đời.



“Em đã rất cố gắng. Em tuyệt lắm”.



Nghe tôi nói vậy, nàng mỉm cười, mắt vẫn nhắm nghiền.



“Nếu em bảo không được như vậy đâu thì có sao không?”



“Không đâu, em đã rất cố gắng mà”.



“Cám ơn chồng”.



“Không không”.



Hai chúng tôi, không mặc gì, nằm cạnh nhau, ngắm nhìn trần nhà màu da cam.



Chồng à, Mio nói.



“Em rất vui”.



“Thế hả?”



“Sáu tuần qua thật tuyệt”.



“Ừ”.



“Chúng mình đã yêu nhau”.



“Ừ”.



“Chúng mình đã nắm tay nhau, đã hôn nhau”.



“Và làm cả chuyện ấy”.



“Em còn được làm mẹ nữa”.



Thế là đủ rồi nhỉ, nàng nói.



“Em không mong gì hơn”.



“Ừ…”



“Em thật may mắn vì gặp được hai bố con”.



“Ừ…”



Nàng nhẹ nhàng đặt hai cánh tay lên ngực mình.



“Em nghĩ thế này, tuy có vẻ hơi buồn cười”.



Nàng nghiêng đầu sang nhìn tôi.



“Hồi đầu, em đã ghen với vợ của chồng”.



“Vợ của anh chính là em mà”.



Nàng lắc đầu.



“Em là em. Một cô gái mới ra đời cách đây sáu tuần”.



“Ừ, anh hiểu rồi. Anh hiểu cảm giác của em”.



“Cô ấy thật hạnh phúc. Cô ấy được bố con anh yêu quí, nhưng đó không phải là em, mà là người phụ nữ trong kí ức của hai bố con”.



Vì vậy, nàng nói.



“Em đã nỗ lực hết mình. Nỗ lực để trở thành một người vợ tốt, được bố con anh yêu”.



“Ừ. Và anh đã yêu. Giống như lần đầu tiên yêu em”.



“Vậy ư?”



“Tim anh lại xốn xang. Anh lại gục ngã”.



Trước người con gái mới ra đời là em.



Mio nhìn tôi, mắt nàng sáng bừng lên. Rồi nàng mỉm cười ngượng ngùng, mặt rưng rưng muốn khóc.



“Em không thể nào không yêu chồng được”.



Tôi vươn tay, kéo nàng lại gần. Mồ hôi khiến cả cơ thể nàng lạnh toát.



“Anh cũng vậy. Chắc chắn chúng mình sẽ còn yêu nhau thêm nhiều lần nữa. Chỉ cần gặp nhau là mình sẽ bị hút về nhau”.



“Một ngày nào đó, tại một nơi nào đó?”



“Ừ, nhất định một ngày nào đó, tại một nơi nào đó. Khi đấy, nhất định em phải cho anh ở bên cạnh em nhé. Ở bên em thật dễ chịu”.



“Vâng”, nàng nói.



“Em cũng rất thích được ở bên chồng”.



Nàng dúi đầu vào cổ tôi.



“Tư thế thích hợp nhất, chồng nhỉ?”



Giọng của Mio khẽ dội vào xương bả vai của tôi.



“Vì chúng mình là vợ chồng mà”, tôi nói.



“Vâng”.



Sắp rồi, nàng nói.



“Sắp sang ngày mới rồi”.



Nàng hỏi tôi có buồn ngủ không, tôi trả lời là không.



“Với lại, mai là thứ Bảy, anh không phải đi làm, không vấn đề gì đâu”.



“Vậy, em nằm thế này thêm chút nữa nhé?”



“Ừ, chúng mình sẽ nằm thêm chút nữa”.



“Cảm ơn chồng”.



“Không có gì”.

Đăng ký: Viet Blogs

Nguồn tin

Nguồn Tin Mới