Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Em sẽ đến cùng cơn mưa (Chương 25 đến 27)

Nguồn: @ NASS

Chương 25

Ngày hôm sau vẫn đến, chẳng có gì thay đổi so với ngày hôm trước. Chỉ có điều hôm nay là ngày buồn đối với chúng tôi. Giống như ngày này cách đây một năm.



Không phải chương nào cũng ngập tràn niềm vui. Vẫn có chương buồn. phần lớn những chương buồn đều dính dáng đến cảnh chia tay. Tôi chưa từng nghe câu chuyện nào có hội ngộ mà không có chia ly.



Mưa giăng như sương mù, lặng lẽ trút xuống mặt đất. Bầu trời nhuộm màu sữa trắng. Bầu trời trông nông choèn, chẳng có chút chiều sâu .



Chúng tôi đi bộ vào rừng, tay cầm ô. Đã xuất hiện các vũng nước nhỏ. Yuji lần lượt nhảy qua từng vũng.



Xưởng rượu ở cửa rừng vẫn phát ra tiếng rên “gừ, gư, ga”. Chúng tôi tiến vào lối mòn đầy lá rụng ẩm ướt. Trên cao, tán lá sồi và bồ đề thẫm nước mưa vươn ra che khuất cả bầu trời. Bên lề đường, cây me đất trổ hoa vàng li ti. Ánh nắng rọi thứ ánh sáng nhờ nhờ, ẩm ướt vào những giọt sương đọng trên đám rễ thông chồi lên khỏi mặt đất.



Mưa không rơi được đến chỗ chúng tôi vì vướng lá cây. Tôi cất ô, nắm tay Mio và Yuji bước đi.



“Em muốn xem lại hoa ngọc trâm”, Mio nói.



“Sắp đến nơi rồi. ngay phía trước thôi”.



Nhưng khi chúng tôi đến nơi thì không thấy hoa ở đó nữa. Chỉ còn những chiếc lá to, tuyệt đẹp đang đung đưa dưới mưa.



“Hình như hết mùa rồi”.



“Vâng, hình như vậy”.



Chúng tôi đi bộ ra đến tận bìa rừng. Đường hơi dốc. Đi hết dốc cũng là hết cánh rừng.



Mio đi chậm lại để ngắm Yuji.



“Gì thế mẹ?”



Thằng bé hỏi khi nhận ra ánh mắt mẹ đang nhìn mình.



“Mẹ…”



“Dạ?”



Tuy nhiên, Mio không nói gì thêm nữa.



“Gì ạ?”



Yuji ngẩng đầu lên nhìn mẹ, nét mặt có vẻ phân vân không biết nên mừng hay lo.



“Mẹ…”



Mãi Mio mới nói được tiếp.



“Mẹ sắp phải tạm biệt con rồi”.



Mặt Yuji biến sắc. Đôi môi khép hờ của thằng bé khẽ rưng rưng. Thằng bé nhìn mẹ một lúc lâu.



“Sắp là bao giờ ạ?” Yuji hỏi, mắt vẫn nhìn xuống nền đất ẩm ướt.



Mio lắc đầu.



“Mẹ cũng không biết nữa”.



“Mẹ là người quyết định cơ mà? Mẹ nhớ ra rồi phải không?”



“Mẹ chưa nhớ ra đâu. Bố kể lại cho mẹ thôi”.



Yuji làu bàu, mặt vẫn cứ cuối gằm xuống.



“Tại mẹ bảo bố kể”.



“Thế hả?”



“Ừ”.



Đến đó thì cả hai cùng im lặng.



Hai mẹ con nắm tay nhau, thong thả đi tiếp. Tôi thấy hai mẹ con giống như hai người đầu tiên, hoặc hai người cuối cùng còn sót lại của thế giới. Không ai thay thế được hai người. Họ đi bên nhau như thể cùng chung một số phận.



Tôi đi phía sau, lơ đãng ngắm hai mẹ con. Mio mặc chiếc váy dài màu trắng, bên trên khoác áo len mỏng màu hoa anh đào. Bộ này giống bộ nàng mặc hôm ấy. Yuji mặc chiếc quần soóc dài quá đầu gối, trên là áo phông dài tay màu vàng. Dưới cẳng chân khẳng khiu là đôi ủng cùng màu với màu áo. Trên đôi ủng có hình con chó lông xù rất giống con Pooh. Đây là đôi ủng Mio mua cho Yuji. Thằng bé đi đôi ủng này kể cả hôm trời nắng to.



“Mẹ ơi?”



Cuối cùng, Yuji cũng lên tiếng. Giọng thằng bé rất giống Mio, tuy âm vực cao hơn khoảng 3 độ.



“Mẹ ơi, con xin lỗi”, thằng bé nói.



Mio đứng lại, cúi người xuống để nhìn thẳng được vào mắt Yuji.



“Sao con lại xin lỗi?”



Nàng vén mái tóc đã ướt vì mưa lên để ghé sát vào mặt cậu con trai nhỏ.



“Con không làm gì xấu cả”.



Yuji khẽ lắc đầu.



“Con có làm”.



Yuji thì thào nhưng lại lên giọng ở cuối câu. Như thể thằng bé đang cố kìm nén thứ gì đó đang dâng lên trong cổ họng.



“Con rất ngoan. Đừng nói vậy”.



Mio nhẹ nhàng đặt tay lên má Yuji. Mũi Yuji ửng đỏ. Thằng bé liên tục chớp mắt.



“Lỗi tại con mà?” giọng Yuji run run. “Tại con mà mẹ mới chết đúng không?”



Mio ngẩng lên nhìn tôi.



Tôi vội lắc đầu, rồi từ từ gật đầu.



Không phải lỗi tại thằng bé đâu.



Em cũng biết mà? Suy nghĩ của anh cũng giống như những gì em đã đọc trong cuốn tiểu thuyết. Yuji hoàn toàn vô tội như bông tuyết chưa chạm tới mặt đất.



Mio gật đầu.



Vâng, em biết. Em cũng nghĩ như chồng.



Nàng nhìn vào mắt Yuji, nói.



“Không có chuyện ấy đâu”.



Nàng nghiêm mặt lại, chưa bao giờ nàng làm như vậy.



“Không phải đâu”.



“Không đúng. Con biết”.



Yuji dùng mu bàn tay nhỏ xíu để lau những giọt nước mắt đang tuôn ra xối xả.



“Chính các bác trong nhà đã kể cho con. Tại sinh ra con mà mẹ phải chết”.



Yuji ngẩng đầu lên nhìn Mio. Hai má thằng bé đỏ ửng, đầm đìa nước mắt. Nó mở đôi môi màu đào thành hình chữ O rồi phản bác lại mẹ.



“Thế mà con chẳng biết gì”.



Thằng bé chớp chớp mắt.



“Con không biết. Nếu biết, con đã ngoan hơn”.



Con xin lỗi.



Yuji khịt mũi.



“Con muốn xin lỗi mẹ từ lâu rồi. Mẹ ơi, con xin lỗi”.



Con xin lỗi.



“Con đừng xin lỗi”, Mio nói.



“Con không có lỗi. Con là một cậu bé ngoan. Ngoan hơn bất kì cậu bé nào trên thế giới này”.



Giọng của Mio mà nghe chẳng hề thấy giống. Giọng nàng lạc hẳn đi, run rẩy.



“Nhưng mà”, Yuji khịt khịt mũi. “Nếu không có con thì mẹ và Takkun đã có thể ở bên nhau phải không?”



“Không phải”.



Không phải thế.



Mio vuốt vuốt mái tóc ướt đẫm của Yuji.



“Mẹ nghĩ, kể cả mẹ không sinh Yuji thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy”.



Yuji ngừng chớp mắt.



“Hơn nữa, mẹ không thể tưởng tượng ra một cuộc đời không có Yuji. Có con, lần đầu tiên mẹ mới cảm thấy được mình đang sống”.



“Thế hả?”



“Ừ. Nếu không gặp con thì dù có sống năm mươi năm mẹ cũng không cảm thấy đủ đầy thế này đâu”.



“Thật ạ?”



“Ừ. Thật đấy. Đó chính là lý do bố mẹ gặp nhau. Bố mẹ gặp nhau để được gặp con”.



“Gặp con?”



“Ừ. Gặp con. Là chính con chứ không phải ai khác. Hoàng tử Anh quốc của mẹ ạ”.



“Ai đấy ạ?”



“Là người lúc nào cũng tịt mũi, hay nhặt nhạnh các thứ bỏ đi, có tật hỏi ‘thế hả?’ ”



“Thế hả?”



“Ừ. Đó là tài sản quý nhất của mẹ”.



“Là con ạ?”



“Ừ. Đúng rồi”.



Mio xoa má Yuji.



“Lớn lên con phải ngoan nhé”.



Mio hôn lên má Yuji, nàng vén tóc Yuji lên để hôn tiếp vào trán thằng bé.



“Tuy mẹ không thể ở cùng con đến lúc con lớn nhưng mẹ sẽ cầu nguyện cho con. Để cuộc đời con lúc nào cũng tràn ngập tình yêu thương”.



“Mẹ cầu nguyện ở trên tinh cầu Lưu Trứ ạ?”



“Ừ. Ở trên tinh cầu Lưu Trữ. Mẹ sẽ luôn nhớ đến hai bố con”.



“Con cũng sẽ không quên mẹ”.



Yuji thì thào vào cổ Mio.



“Con sẽ không quên đâu. Kể cả khi Takkun lên tinh cầu Lưu Trứ, con vẫn sẽ nhớ Takkun để Takkun được gặp mẹ”.



“Cảm ơn con. Mẹ cũng sẽ không quên con. Con trai yêu của mẹ”.



Mẹ yêu con.



Mio lại siết chặt Yuji.



“Cuộc đời mẹ tuy ngắn ngủi, nhưng nhờ có con mà mẹ đã có những tháng ngày hạnh phúc”.



Cảm ơn con.



“Con lo cho bố giúp mẹ nhé. Hãy thay mẹ, chăm sóc bố chu đáo”.



“Vâng, con biết rồi ạ”.



Sau đó, Mio dùng khăn mùi xoa lau nước mắt và mũi cho Yuji.



“Mẹ chưa đi ngay đâu”, nàng nói.



“Con không sao”.



Yuji gật đầu, hai mẹ con lại nắm tay nhau đi tiếp.



Đến cuối cánh rừng, bầu trời hiện ra.



Yuji mải mê đi tìm vật báu. Vật báu của thằng bé là loại bánh răng có răng cưa hình xoắn ốc với vài chiếc răng bé xíu.



Cơn mưa cứ đuổi theo chúng tôi như cái bóng.



Mio dùng cả hai tay để vén mái tóc ướt sũng nước. vầng trán rộng mà tôi đã ngắm suốt từ hồi cấp III hiện ra. Vài sợi tóc đen đang dính bết vào trán nàng.



“Không biết em nói như vậy với con có ổn không?” Mio nói.



“Ổn. Nhờ vậy mà con mới tha thứ được cho bản thân đấy”.



“Không ngờ thằng bé lại nghĩ ngợi nhiều thế”.



“Lỗi tại anh vì đã không nhận ra. Lẽ ra anh nên an ủi con nhiều hơn”.



“Không phải lỗi tại chồng đâu”.



Giọng nàng ráo hoảnh. Như thể muốn bảo tôi: Đâu cần em phải nhắc chồng điều đó.



Tôi gật đầu, như trút được gánh nặng.



Chúng tôi đứng trước bức tường đổ nát. Sau chúng tôi là cánh cửa gỗ có ghi số #5. Bên cạnh là thùng thư xiêu vẹo. Tất cả đều ướt sũng nước mưa nên trông cũ kỹ hơn mọi khi.



“Chồng à”, Mio nói.



“Ừ?”



Giọng nàng không khác mọi khi nên tôi vẫn trả lời giống như mọi khi.



Nàng nói.



“Hình như chúng mình sắp phải chia tay rồi”.



Nàng nói như thể đến chiều chúng tôi sẽ gặp lại nhau.



Nhưng không.



Nàng giơ tay phải lên cho tôi xem. Hai đốt ngón tay trên cùng đã biến mất. Chỉ còn lại một vòng tròn lơ lửng, toàn bộ phần bên trong đã bỏ đi nơi khác. Tôi nhìn thấy cả cánh rừng phía sau qua các ngón tay trong suốt ấy.



Công tắc trong lồng ngực tôi bật lên.



Cạch!



Có thể cảm nhận được van đã mở, kim áp kế bật lên.



“Em có đau không?”



Giọng tôi run run lo lắng.



Mio kinh ngạc nhìn vào đầu ngón tay (đúng hơn là nơi đã từng có đầu ngón tay).



“Em không thấy đau. Chỉ thấy lạnh thôi”.



“Nghĩa là đầu ngón tay vẫn còn?”



“Vâng. Chắc chắn còn đâu đó”.



“Em sẽ đi?”



“Em nghĩ vậy”.



“Anh phải làm gì?”



“Hãy nắm tay em”.



Mio mỉm cười buồn bã.



“Hãy nắm tay em đến giây cuối cùng”.



“Anh hiểu rồi”.



Tôi đưa bàn tay phải ra để nắm lấy bàn tay trái của Mio. Tôi siết thật mạnh.



Như thể bằng cách ấy, tôi sẽ giữ được nàng ở lại.



Mio cũng siết chặt bàn tay tôi bằng những ngón tay thon gầy.



Ngón tay nàng run rẩy. Nàng đang sợ. Tôi cảm nhận được sự lo lắng tột độ của Mio. Nhưng nàng vẫn vờ như không có chuyện gì xảy ra.



Tôi tự an ủi.



Mình phải thật kiên cường.



Kiên cường vì nàng.



“Không sao đâu em”, tôi nói. “Có anh đây rồi”.



Mio gật đầu, mặt nàng tái xanh.



Chúng tôi cầm tay nhau, hai trái tim hòa vào làm một cùng vượt qua trận bão lớn đầu tiên.



Giây phút thanh bình hiếm hoi cuối cùng cũng đến.



“Chồng à”, nàng nói. “Chồng chăm sóc Yuji nhé”.



“Ừ”.



“Hãy yêu con bằng cả phần của em nữa”.



“Ừ”.



Nhưng giọng nàng đột ngột bị ngắt quãng. Nàng mím chặt môi. Chiếc răng khểnh lộ ra qua làn môi mỏng.



Nàng nhắm mắt, nước mắt tuôn thành dòng.



“Đau xót quá”, nàng nói.



“Em không muốn đi chút nào. Em muốn ở lại đây. Em muốn được nhìn thấy Yuji lớn lên. Em muốn được ở bên chồng mãi mãi”.



Nàng thở dài rồi ngẩng lên.



“Không được. Em nói vậy là làm khó cho chồng rồi”.



“Không sao. Em cứ nói những gì em nghĩ”.



Nàng nhắm mắt, khẽ lắc đầu.



“Không được rồi. Em không nói được nữa. Chồng nói đi, nói chuyện với em đi”.



“Anh…”



Tâm tư chất chứa trong lòng tôi bấy lâu được dịp bật ra



“Anh muốn làm cho em hạnh phúc”.



Tôi dồn lực vào bàn tay đang nắm tay của Mio. Nàng cũng đáp lại bằng cách siết chặt tay tôi.



“Anh muốn đưa em đi xem phim. Muốn hai đứa lên tầng thượng ngắm cảnh đêm. Muốn cùng nhau uống rượu. Giống như một cặp vợ chồng bình thường. Anh muốn chúng mình có cuộc sống bình thường”.



Nhưng đó là điều không thể.



Mio đã kết thúc cuộc đời ngắn ngủi tại thị trấn nhỏ bé này. Chúng tôi đã có thể đi đến một thế giới rộng lớn hơn, nhưng cả hai đều không muốn xa thị trấn, muốn ở lại cùng góp nhặt những niềm vui nho nhỏ, chẳng đáng kể gì dưới mắt người đời.



Chẳng hạn như niềm vui có được bức chân dung trong chiếc khung giá rẻ.



“Anh xin lỗi”, tôi nói.



Nàng nhìn tôi, mắt đẫm lệ, miệng cố gượng cười.



“Tại sao?”



Nước mắt khiến giọng nàng nghẹn lại.



“Sao đàn ông con trai nhà mình lúc nào cũng xin lỗi?”



Làn môi nhợt nhạt của nàng run rẩy.



“Em hạnh phúc lắm. Em không cần gì cả. Chỉ cần được ở bên chồng thôi”.



Chồng biết không? Đó là điều hạnh phúc nhất thế gian này.



“Thế hả?”



“Vâng”.



“Chồng hãy tự tin lên. Chồng tuyệt lắm”.



“Mỗi em nói với anh thế”.



“Đâu có”.



“Thật mà. Em khác người. Sở thích của em quá tệ”.



Nàng không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng.



“Em bảo này”, nàng nói. “Em có làm cho chồng hạnh phúc không?”



“Có. Đối với anh, thế là quá đủ. Nguyên việc em đồng ý lấy anh cũng đủ khiến anh hạnh phúc rồi”.



“Thế ư?”



“Ừ”.



Tiếp theo, từ bàn tay đến khuỷu tay của Mio biến mất. Thời gian còn lại rất ít.



“Chồng nhớ giữ gìn sức khỏe”, nàng nói.



Đôi mắt to thẫm đầy nước mắt, viền mắt chuyển sang màu hoa anh đào.



“Em chỉ lo mỗi chuyện ấy”.



“Anh sẽ chú ý. Anh sẽ cố gắng để khỏe hơn, dù chỉ một chút”.



“Cố lên chồng nhé”.



“Ừ”.



“Chồng chỉ vất vả hơn người thường chút xíu thôi. Nếu cố gắng, nhất định chồng sẽ tiến được xa hơn”.



Ừ, em nói đúng đấy.



Người nàng run bần bật. Tôi cảm thấy sự chống chếnh trong các ngón tay của nàng.



Nửa bên người phải của nàng biến mất.



Mio cố nói với tôi.



“Ở bên chồng rất dễ chịu… Nếu có thể, em muốn được ở bên chồng mãi mãi”.



“Ừ”.



“Em yêu chồng. Em rất yêu chồng. Em thật may mắn vì được làm vợ của chồng…”



“Anh cũng thế. Anh cũng…”



Nàng mỉm cười.



Nụ cười chỉ còn một nửa.



“Cảm ơn chồng…”



Một ngày nào đó chúng mình sẽ gặp lại nhau…



Lời nói của nàng tan vào cõi hư không.



Tôi nhìn xuống bàn tay phải của mình. Chỗ ấy chỉ còn lại một làn sương màu hoa anh đào rất giống với nửa người của nàng. Một cơn gió thổi tới khiến làn sương biến mất.



Chỉ còn lại mùi hương của nàng.



Mùi hương ấy.



Thứ ngôn ngữ thân mật nàng dành riêng cho tôi.



Thứ ngôn ngữ có một không hai trên thế giới.



“Mio”, nàng nói. “Đó là tên em?”



Ừ.



Đó là tên em.



Tên của người vợ duy nhất anh yêu trên đời này.



Tạm biệt nhé, Mio.



Yuji chạy lại, thở hổn hển.



“Nhìn con này!”



Trong tay thằng bé là một bánh xích răng cưa nho nhỏ.



“Con giỏi chưa! Con sẽ tặng cho mẹ. Mẹ đâu rồi ạ?”



Tôi không nói được câu nào, cố gượng cười để ngăn những giọt nước mắt và gật đầu trả lời thằng bé.



“Mẹ ở đâu ạ? Chỉ cho con đi?”



Thấy tôi không chịu mở miệng, Yuji liền chạy đi tìm.



“Mẹ ơi? Mẹ ở đâu?”



“Mẹ ơi, con tìm được vật báu rồi này. Con tặng mẹ đấy.”



“Mẹ ơi, mẹ ở đâu?”



Mẹ ơi?



Mẹ ơi?

Chương 26

Hai hôm sau ngày Mio ra đi, mùa mưa kết thúc. Có vẻ như nàng đã ra đi khá vội vã.



Cuộc sống chỉ có hai bố con lại bắt đầu.



Trong nhà, đâu đâu cũng vương vấn kỷ niệm về Mio. Kỷ niềm về người con gái đến trong sáu tuần lễ.



“Thế còn chồng?” nàng hỏi. “Chồng có hạnh phúc không? Em có làm chồng hạnh phúc không?”



Mỗi lần nhớ đến câu nói đó, tôi lại gọi nàng, lúc này hẳn đã ở một tinh cầu xa xôi.



Em luôn hỏi anh như thế. Rằng em có làm anh hạnh phúc không? Em không biết là chỉ cần có người vợ nghĩ cho người chồng như vậy cũng đủ khiến người chồng thấy hạnh phúc rồi.



“Chồng thật cố gắng. Phục chồng quá.” Câu cửa miệng của em đấy.



Anh rất buồn vì không thể nghe em nói với anh như vậy nữa. Chừng nào còn có em động viên, anh sẽ còn cố gắng. Thậm chí anh còn đi được tên lửa lên tận sao Diêm Vương kia. Dù em sẽ chớp chớp mắt bảo anh không được nói giỡn.



Hai bố con tôi rất cố gắng. Yuji trở thành người bạn đồng hành tin cậy hơn hẳn, cùng lúc thằng bé cũng người lớn hơn.



Thay vì nằm ngửa, hai tay luôn ở trong tư thế “muôn năm” như trước thì bây giờ, Yuji đã biết nằm sấp, tay chuyển sang tư thế chào cờ. thằng bé nhấc khuỷu tay phải lên, áp đầu ngón tay vào thái dương. Tư thế này trông có vẻ không thoải mái lắm nhưng Yuji lại ngủ rất ngon. Chẳng hiểu thằng bé bày tỏ sự kính trọng với ai suốt cả đêm như thế.



Buổi sáng, việc đầu tiên sau khi thức dậy của Yuji là đến chào bức ảnh đặt trước tủ quần áo. Ảnh chụp hôm ở vườn thực vật. Yuji đứng giữa, tôi và Mio đứng hai bên. Cả ba chúng tôi mỉm cười hạnh phúc với khóm hoa bách nhật trắng muốt sau lưng. Ánh mắt ai cũng rạng ngời như thể đang nhìn vào một thế giới tuyệt đẹp chưa ai từng thấy. Yuji rất chăm chỉ tưới nước cho chậu “công chúa Kaguya”, chưa kể thỉnh thoảng thằng bé còn giúp tôi đổ rác.



Hai bố con thay quần áo hàng ngày. Lúc ăn, hai bố con rất cẩn thận để không dây thức ăn ra ngoài. Tôi cũng nhớ giũ thẳng quần áo trước khi phơi.



Tối đến, tôi luyện chữ và tiếp tục với cuốn tiểu thuyết. Trước khi đi ngủ, tôi đọc truyện Jim Button cho Yuji. Cuối tuần, hai bố con vào rừng nhặt bu- lông ở nhà máy bỏ hoang.



Hàng ngày, tôi vẫn đạp xe đến chỗ làm, vẫn nhìn những mẩu giấy nhớ gửi cho chính mình để hoàn thành công việc ngày hôm đó. Cô Nagase không còn những cử chỉ khó hiểu nữa. Tôi đã nhớ mặc vest đúng mùa. Nhớ cắt tóc hàng tháng. Ông giám đốc vẫn ngủ gật bên bàn làm việc.



Bây giờ không thể phân biệt được ông ấy với con St. Bernard nữa rồi.



Cứ như vậy, chúng tôi dần dần trôi tới một nơi xa xôi, tách hẳn “ngày hôm ấy”.



Mio vẫn đồng hành với chúng tôi. Nàng vẫn ở bên cạnh tôi, bên cạnh Yuji.



Mỗi khi luyện chữ, tôi cảm thấy như nàng đang ở đằng sau tôi. Tôi ngửi thấy mùi hương của nàng, thậm chí còn nghe được giọng nàng.



“Chồng à”.



Mỗi lần như thế, tôi lại ngoảnh lại.



Buổi tối, trước khi đi ngủ, tôi lại cảm nhận được hơi ấm của nàng ở kế bên. Cảm giác như nàng đang dụi đầu vào cổ tôi, khúc khích cười và hỏi: Đây là tư thế thích hợp nhất phải không?



Đã có những âm thanh của mùa thu.



Tiếng của sâu bướm, tiếng thì thào của hoa cỏ đung đưa trong gió.



“Công chúa Kaguya” trổ những bông hoa vàng duyên dáng, tỏa hương thơm ngọt ngào.



“Đây là mẹ”, Yuji nói. “Mùi hương này là của mẹ mà”.



“Ừ nhỉ”.



Nàng luôn ở bên chúng tôi, bất kể lúc nào.

Chương 27

Hai bố con đạp xe đến ga tàu điện, trên đầu là bầu trời thu trong xanh vời vợi. Từ đó, chúng tôi sẽ lên tàu đi thăm thầy Nombre hiện đang ở thị trấn sát bờ biển cách đây hai tiếng đi tàu.



Đó cũng là ước nguyện của Mio. Nàng lúc nào cũng lo cho thầy Nombre.



Ở một mình thầy có buồn không?



Có gì bất tiện không?



Nàng từng bảo muốn một mình đi thăm thầy nhưng sức khỏe của thầy không tốt nên kế hoạch đã đổ bể.



Trước khi ra đi, nàng dặn tôi “Chồng thăm thầy giúp em nhé”. Bản thân tôi cũng muốn gặp thầy. Có bao nhiêu chuyện tôi muốn kể với thầy, về Mio, về con Pooh, về cuốn tiểu thuyết tôi đang viết.



Tôi quyết định sẽ đi thăm. Tuy nhiên, vừa quyết định xong thì mạch của tôi tăng thêm hai mươi.



Thật hết sảy!



Sự bồn chồn, đứng ngồi không yên của phi hành gia trước chuyến bay đến sao Diêm Vương là tâm trạng của tôi lúc này.



Đến ga tàu điện, điều đầu tiên khiến tôi sửng sốt là cái máy bán vé tự động. Cái máy này đã tiến hóa vượt bậc trong suốt mười năm qua. Số lượng nút bấm tăng lên gấp đôi. Có một màn hình tinh thể lỏng, nếu không làm đúng theo trình tự có phần hơi phức tạp thì khó lòng mua nổi vé cho trẻ con. Cái máy nhả ra cái vé tàu mỏng dẹt như đồ chơi. Hình như tôi sẽ phải nhét vé này vào khe ở cửa soát vé tự động.



Tôi đã biết đến sự tồn tại của cửa soát vé tự động qua tivi. Tuy nhiên, lúc đến đứng trước cái cửa này, tôi trở nên căng thẳng quá mức cần thiết. Sau lần đối mặt với cái cửa xoay của khách sạn, đây là lần đầu tiên tôi bị căng thẳng đến vậy.



Cuối cùng tôi cũng vượt được qua cửa soát vé. Tôi phải tiêu tốn khá nhiều năng lượng cho vụ này.



Tôi nói với Yuji.



“Bố con mình sẽ đi tàu thường”.



“Đi tàu nhanh sẽ nhanh hơn chứ”.



“Không, tàu nhanh không ổn. Rất lâu tàu mới dừng ở một ga”.



“Lâu thì sao ạ?”



“Chẳng sao cả. Nhưng nhỡ bị làm sao thì rất nguy hiểm”.



“Thế hả?”



“Ừ”.



Tàu thường dừng lại ở hơn bốn mươi ga.



Chạy, dừng…phù… con tàu phát ra âm thanh như tiếng thở dài rồi lại xình xịch đi tiếp. Chu trình này lặp lại bốn mươi lần.



Như cuộc đời một con người.



Phù…



Tàu đến, chúng tôi lên tàu.



Đúng như đã lường trước, hai chân tôi run lẩy bẩy. Tôi nắm chặt tay Yuji.



“Takkun ơi!” Yuji gọi.



“Gì thế?”



“Tay Takkun đầy mồ hôi”.



Chẳng cần nói tôi cũng biết đấy là mồ hôi lạnh.



Cửa đóng, đoàn tàu chuyển bánh là lập tức tôi nghe thấy tiếng “cạch”. Thứ âm thanh quen thuộc. Phát ra ở giữa ngực và dạ dày.



Tôi vội lấy lọ tinh dầu đàn hương, nhỏ một giọt vào khăn mùi xoa. Tôi dưa khăn lên bịt miệng. Mùi đàn hương ngọt ngào lan tỏa trong khoang mũi. Van đã mở nhưng chất hóa học tiết ra vẫn giữ ở mức tối thiểu.



Tôi đứng ở ngay cạnh cửa lên xuống, cố gắng tập trung nhìn cảnh vật bên ngoài.



“Ngồi thôi, Takkun. Tàu vắng tanh à”.



“Không, đứng tốt hơn”.



“Thế hả?”



“Ừ. Đứng thế này thoải mái hơn”.



“Thế thì mệt lắm”.



“Ừ, mệt lắm”.



Tôi quyết định đếm số xe ô tô chạy dọc con đường men theo đường ray. Trước mắt, tôi phải làm gì đó để quên việc đang ở trên tàu.



“Một, hai, ba, bốn…”



“Gì thế ạ?”



“Bố đang đếm ô tô”.



“Hay đấy. Con sẽ đếm cùng”.



“Được thôi”.



Phải rồi, đây sẽ là một trò chơi. Tôi sẽ coi đây là một trò chơi chứ không phải cách để tôi quên việc mình đang đi tàu. Thế là trong đầu tôi cứ hiện ra câu “đây sẽ là một trò chơi.” Dù trò này chẳng có gì là vui,



Lát sau, những chiếc xe bị ngắt quãng bởi cảnh đồng ruộng bát ngàn. Tỉ lệ nghịch với số lượng xe ô tô là lượng chất hóa học tiết ra bắt đầu tăng lên. Tôi hít vào thật sâu rồi từ từ thở ra.



Tôi tru miệng kêu “pụ pụ pụ”.



Pụ, pụ, pụ, pụ, pụ.



“Cái gì thế ạ?”



Pụ!



“Đấy là cái gì?”



“Kêu pụ pụ thế này sẽ giữ được bình tĩnh”.



“Thế hả?”



“Con làm thử đi”.



Pụ, pụ, pụ, pụ, pụ.



Pụ, pụ, pụ, pụ, pụ.



“Con bảo!” Yuji nói. “Mọi người đang nhìn đấy”.



“Tại con đáng yêu quá”.



“Đâu có”.



“Thế à”.



“Mình hát đi”.



“Hát?”



“Bài hát của mẹ. Bài mẹ dạy ý”.



“Đúng rồi! Bài mẹ dạy”.



“Cả hai cùng hát nhé?”



“Ừ. Cùng hát nào.”



“Hát bé thôi. Giọng Takkun to lắm”.



“Được rồi”.



Một chú voi



Chơi đùa trên mạng nhện



Vui quá bèn



Gọi thêm chú nữa đến



Cứ như vậy tôi vượt qua được cả chặng đường dài. Tôi ngửi mùi dầu đàn hương, đếm số xe ô tô, kêu pụ pụ và hát cùng Yuji. tôi phải xuống tàu ba lần để lấy lại bình tĩnh. Yuji không phàn nàn gì, chỉ im lặng đi theo tôi.



Sao Diêm Vương ở xa hơn tôi tưởng.



Phù…



Bệnh viện nằm lưng chừng một quả núi, hướng mặt ra phía biển. Đó là một tòa nhà sáu tầng, nom có vẻ giản dị và sạch sẽ.



Tôi hỏi lễ tân số phòng của thầy Nombre. Phòng ở cuối hành làng tầng ba. Chúng tôi đi cầu thang bộ lên tầng ba.



“Có thang máy mà”.



“Ừ. Nhưng bố thích đi thang bộ hơn”.



“Tại sao?”



“Vì không biết thang máy đưa mình đi đâu”.



“Thế hả?”



“Thang máy không có cửa sổ, cửa ra vào lại đóng kín nên chẳng biết thang máy đưa mình đi đâu. Nhỡ bị đưa lên tận Sao Hỏa thì sao”.



“Ồ?”



“Thang máy là phương tiện tệ nhất đấy”.



“Buồn cười thật”.



Thầy Nombre đang ở trong phòng. Thầy ngồi đọc sách trên chiếc giường cạnh cửa sổ trong căn phòng dành cho bốn người. Không thấy bóng dáng của ba người còn lại đâu.



“Chào thầy”.



Nghe thấy tiếng tôi, thầy liền rời mắt khỏi quyển sách.



Thầy khẽ rên “ồ, ồ” rồi gật đầu thật mạnh.



“Hai bố con đến đấy à”.



“Vâng, cháu đến đây ạ”.



Yuji nói.



Thầy Nombre đặt quyển sách xuống chiếc bàn cạnh giường rồi xoay người để hạ chân xuống sàn.



“Lên tầng thượng nói chuyện đi”. Thầy bảo. “ Chỗ đấy là tuyệt nhất. Ngắm cảnh rất đẹp”.



Thầy thận trọng đứng dậy, với tay lấy cây ba- toong dựng cạnh giường.



“Đi thôi”.



Thầy hơi kéo lê bàn trên trái, đi trước dẫn đường cho hai bố con.



Thầy ngoảnh lại:



“Nhờ luyện tập phục hồi chức năng đấy”.



Thầy bảo:



“Giờ thì tôi đi được bằng chính đôi chân của mình rồi”.



Sắc mặt thầy rất tốt, giọng nói cũng sang sảng.



“Có vẻ thầy đã khỏe hơn”.



“Ừ. Hồi xưa tệ hơn bây giờ nhiều. Giờ thì khỏe như vâm”.



“Vâng”.



Thầy Nombre và Yuji đi thang máy, còn tôi vẫn nhất quyết đi thang bộ. Vừa mở cánh cửa thông ra sân thượng, cả một khoảng không xanh bao la đập vào mắt tôi. Thầy Nombre và Yuji nhìn tôi cười.



“Chậm quá”.



“Tại bố không muốn bị lên sao Hỏa”.



“Buồn cười thật”.



Toàn bộ mặt sân thượng được lót cỏ nhân tạo cùng rất nhiều ghế băng. Cụ ông, cụ bà và những người có vẻ là người thân của các cụ đang ngồi ngắm biển và chuyện trò rầm rì.



“Cảnh đẹp quá”.



“Đẹp không!”



“Mấy năm rồi em mới nhìn thấy biển. Còn Yuji chắc là lần đầu tiên?”



“Biển thật thì mới lần đầu ạ”.



“Ừ, đây là biển thật đấy”.



“Con thấy hơi sợ”.



“Ừ. Tại đây là biển thật mà”.



Trên nền trời xanh hiện lên những vầng mây ti tích. Mây trôi về phía trời trông như bầy chim đang đổ về phương Nam. Gió biển se lạnh khiến mái tóc màu mật ong của Yuji bay bay.



“Mio đi rồi hả?”



Tôi gật đầu trước câu hỏi của thầy Nombre. Chắc Mio đã viết điều đó trong bức thư gửi cho thầy.



“Em cả thấy mọi chuyện vừa xảy ra trong tích tắc”.



“Đến cùng cơn mưa, ra đi cũng cùng cơn mưa…”



Giống như hoa cẩm tú cầu.



Ừ, thầy Nombre thì thào.



“Nhưng em lại yêu được thêm lần nữa”.



Ừ ừ, thầy Nombre gật đầu.



“Tuy tình yêu chỉ kéo dài sáu tuần nhưng em rất hạnh phúc”.



Thầy Nombre ngẩng lên nhìn những vầng mây ti tích trên cao.



“Aio này”.



“Dạ?”



“Trên đời này, liệu có mấy người may mắn gặp gỡ nhau như vậy nhỉ?”



Thầy Nombre từ từ cúi mặt xuống, quay sang nhìn tôi mỉm cười. Con ngươi trong đôi mắt ngân ngấn nước của thầy ánh lên những tia ấm áp.



“Gặp nhau là sẽ bị hút về phía nhau. Dù có gặp bao nhiêu lần đi nữa”.



Ngón tay thầy run run chỉ về phía đường chân trời.



“Giống như thế kia. Như bầu trời và biển cả nhất định sẽ hòa làm một. Dù ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào”.



Chúng ta vẫn luôn tìm kiếm người yêu duy nhất đó.



(Tôi đang tìm đối tượng. Có ai không?)



“Và các em đã gặp được nhau”.



“Vâng ạ”.



“Giống như biển cả”.



“Và bầu trời?”



Tôi kể lại tường tận cho thầy chuyện con Pooh.



Cậu chàng đó, thầy nói sau khi nghe xong.



“Giờ cậu ta được tự do rồi. Hồi xưa bị tù túng chắc cu cậu khó chịu lắm”.



“Không biết nó có sống tiếp được không?”



“Không sao đâu. Cu cậu mạnh mẽ lắm. Giờ này chắc đang thảnh thơi ở đâu đó rồi”.



Hự, Yuji nói.



Thầy Nombre nhìn xuống Yuji như muốn hỏi: Gì thế cháu.



Hự.



Yuji đáp lại với vẻ khoái chí.



“Ông à”, thằng bé nói. “Con Pooh biết sủa đấy. Thế này này.”



Hự?



Yuji bắt chước tiếng con Pooh rất chuẩn. Tôi thì chịu. Tuy là âm gió nhưng nghe rất lạ, giống như tiếng ai đó đang bị siết cổ vậy.



“Nó sủa như thế à?” thầy Nombre hỏi.



“Vâng. Nó sủa như thế ạ”.



“Khi rời khỏi nhà thầy, lần đầu tiên con Pooh sủa như vậy”.



Thế mà tôi không biết, thầy nói.



“Cu cậu thật là tệ. Cứ im ỉm suốt bao lâu nay. Được lắm”.



“Trông nó có vẻ buồn. Vì phải xa thầy và xa ngôi nhà đó”.



“Tôi cũng buồn. Buồn vì phải xa nó”.



Nhưng mà, thầy nói tiếp.



“Chúng ta vẫn phải sống. Dù phải chia tay bao nhiêu lần, dù bị trôi dạt đến nơi nào đi nữa”.



Thôi, trời lạnh rồi. Về phòng thôi.



Về đến phòng, thầy Nombre lấy từ ngăn kéo bàn ra một chiếc phong bì màu trắng.



“Của cậu đấy”.



Tôi đón phong bì từ tay thầy, lật mặt sau thì thấy có dòng chữ “Aio Mio”.



“Hôm đó là ba ngày trước hôm Mio vào viện. Cô ấy đưa cho tôi lúc gặp ở công viên. Cô ấy nói muốn tôi trao lại cho cậu khi mùa mưa kết thúc một năm sau đó”.



Thầy Nombre ngồi xuống giường, dựng cái gối lên để dựa.



“Tôi không biết trong đó viết gì. Mio không nói gì cả. Tôi cứ thấp thỏm suốt, giờ đưa được cho cậu là yên tâm rồi”.



Tôi ngắm nghía chiếc phong bì rồi cho vào túi áo ngực của áo khoác.



“Cám ơn thầy bấy lâu nay đã giữ nó giúp em”.



“Ừ. Kể ra thì tôi hơi lo. Nhỡ đâu tôi ra đi khi chưa kịp trao cho cậu”.



“Ôi thầy…”



“Không sao. Giờ thì tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi”.



“Nhưng tại sao? Tại sao lại là bây giờ?”



“Ánh mắt Mio lúc đấy như thể đã tiên liệu được điều gì đó. Chắc cô ấy nghĩ bây giờ là thời điểm tốt nhất để cậu đọc chăng?”



“Vâng”.



Đã đến lúc phải về, hai bố con đứng dậy chào thầy Nombre.



“Hai bố con em sẽ lại đến thăm thầy”.



“Ừ. Gặp hai bố con vui lắm. Biết hai bố con sẽ đến, tôi lại thấy mong đến ngày mai”.



“Em hiểu cảm giác đó”.



Tôi nhắc lại câu “Em hiểu” và vẫy hai tay trước ngực để chào thầy.



“Chào thầy nhé”.



“Xin lỗi vì không tiễn được hai bố con”.



“Vâng”.



Hai bố con đi giật lùi đến giữa phòng mới quay người lại để đi ra cửa. Thầy dõi theo cho đến khi chúng tôi ra hẳn khỏi phòng.



“Chào ông nhé”.



Thầy Nombre vẫy bàn tay run run đáp lại Yuji.



“Takkun à”. Nàng gọi tôi.



“Takkun ơi, chồng khỏe không? Sức khỏe chồng vẫn ổn chứ?”



Trên xe điện trở về nhà, tôi dứng bám vào tay vịn gần cửa tàu và đọc bức thư của Mio. Còn Yuji đếm số xe ô tô chạy dọc đường tàu.



Takkun ơi, chồng khỏe không?



Sức khỏe chồng vẫn ổn chứ?



Ba ngày nữa là em nhập viện rồi, em quyết định viết bức thư này trong khi vẫn còn được tự do.



Chồng đang đi làm. Khoảng một tiếng nữa Yuji sẽ đi mẫu giáo về. Viết thư xong, em sẽ đi chợ mua đồ ăn tối, trên đường về em sẽ gặp thầy Nombre và gửi thầy bức thư này.



Em sẽ dặn thầy trao lại cho chồng sau một năm nữa, khi mùa mưa kết thúc.



Em biết, lúc đó em không còn ở bên chồng nữa.



Linh hồn của em đã về lại tinh cầu Lưu Trữ chưa hả chồng?



Chồng đang ngạc nhiên?



Chồng không biết em là có khả năng dự đoán tương lai à?



Em đùa thôi.



Em ngoan ngoãn, nghiêm túc nhưng cũng biết đùa đấy.



Còn bây giờ, em sẽ kể cho chồng một chuyện có thật.



Có thể chồng sẽ còn ngạc nhiên hơn khi nghe chuyện này. Nhưng đây là chuyện thật một trăm phần trăm. Chuyện đã xảy ra với em.



Để chồng hiểu được toàn bộ câu chuyện, em xin phép bắt đầu từ câu chuyện của chúng mình năm hai mươi tuổi.



Được không chồng?



Chồng hãy đọc nhé.



Đầu tiên là bức thư của chồng.



Giờ nghĩ lại thì đó là bức thư cuối cùng chồng gửi cho em.



Vì lý do bất khả kháng, tớ e rằng không thể viết thư cho cậu nữa, tạm biệt. Chồng đã viết cho em bằng nét bút mực đen như thế đó.



Bức thư chỉ có ba dòng.



Chuyện của chúng mình sẽ kết thúc ở đây sao?



“Lý do bất khả kháng là gì?”



Em đọc đi đọc lại bức thư ngắn ngủi của chồng. Lần nào đọc em cũng khóc.



Việc duy nhất em có thể làm là tiếp tục viết thư cho chồng. Em nén lại mọi câu hỏi muốn bật ra khỏi cổ họng, giả vờ như không biết đến sự cự tuyệt của chồng, tiếp tục viết thư và kể cho chồng những chuyện thường ngày.



Một công việc đơn độc như thể cố nói với sao trên trời vậy.



Đọc đến đây, thế nào chồng sẽ cười ngơ ngác hỏi “ thế à?” cho mà xem. Còn em, em sẽ bị cuốn theo nụ cười ấy, để rồi cũng bật cười theo chồng.



Không thể đau khổ thêm nữa, em quyết định đến chỗ chồng làm để gặp chồng.



Em đã phải dốc hết can đảm.



Những lời chồng nói với em hôm ấy.



“Gặp lại được nhau thì vui nhỉ.” Và “ Lúc đấy cả hai đều có gia đình rồi.”



Chồng nhớ không?



Mặt đất dưới chân em như sụp xuống.



Chồng cho rằng, tỏ ra lạnh nhạt với em như vậy thì em sẽ rời xa chồng phải không?



Chồng chẳng hiểu gì cả.



Em là người hiểu linh hoạt hơn chồng tưởng, lúc nào cũng suy nghĩ mọi việc cứng nhắc. Khi đã yêu ai, em không thể dễ dàng quên hay ghét bỏ người đó. Ông trời tạo ra em là người chỉ có thể yêu một lần trong đời. Vì vậy, em chỉ có thể sống và yêu chồng thôi.



Chắc chắn chồng phải có lý do nào đó.



Điều này khiến em có thêm chút hy vọng.



Một năm trôi qua, cuối cùng “ngày định mệnh” đó cũng đến.



Đó là một ngày mưa tháng sáu.



Em đang đạp xe từ chỗ làm về nhà, đến đoạn gần nhà thì bị một chiếc ô tô tông phải. Vụ tai nạn không đến nỗi nghiêm trọng lắm. Xe đỗ, em bị ngã nhưng không có vết thương ngoài nào.



Em đứng dậy đi được vài bước thì ngất.



Rất khó có thể miêu tả trình tự nhận thức của em trước và sau khi xảy ra sự việc. Em chỉ có thể kể lại những gì em nhớ lại sau này.



Theo đó, cảnh tiếp theo là như thế này.



Lúc tỉnh lại, em nhận ra mình đang ngồi co ro dưới trời mưa, bên trong nhà máy bỏ hoang.



Chồng có hiểu những gì em đang viết không?



Đây là bí mật em giấu chồng bấy lâu nay.



Năm hai mươi mốt tuổi, em bị ô tô đâm và đã bay đến tương lai tám năm sau.



Một bước nhảy vọt.



Đúng sở trường của em.



Em đã nhảy được khá xa.



Giờ đây, khi chồng đọc bức thư này thì câu chuyện mới xảy ra chưa lâu.



Em cứ than phiền về chuyện em đau đầu là vì em bị ngã dập đầu xuống đất trong vụ tai nạn đó. Sau khi xét nghiệm, bác sĩ bảo em có dấu hiệu bị xuất huyết não. Có thể chuyện em mất hết trí nhớ cũng bắt nguồn từ việc này.



Tuy nhiên, em cũng cho rằng.



Trái tim con người không thể chịu đựng nổi chuyện vượt thời gian, vì vậy để giữ được tỉnh táo, mình phải mất trí nhớ tạm thời. Bởi nếu còn trí nhớ, chắc em đã vô cùng hoảng loạn.



Kể cả khi quay trở lại thế giới cũ, ký ức của em cũng không còn nguyên vẹn. Ký ức sáu tuần ở cùng chồng và Yuji.



Để lấy lại được toàn bộ trí nhớ, em phải chờ hai tháng.



Nếu cú nhảy lần này của em là trò đùa của người tạo ra thế giới của chúng ta thì có lẽ việc em mất trí nhớ cũng là dụng ý của họ.



Khi em hồi tưởng lại sự việc và viết cho chồng thế này, em không thể không cảm thấy sự hiện diện của “mong muốn” điều khiển số phận của con người. Bởi sáu tuần lễ đó đã thay đổi toàn bộ cuộc đời em sau này.



Việc em nhảy vọt đến đúng chỗ đó, vào chính lúc đó khi em hai mươi mốt tuổi không thể là sự tình cờ được. Ai đó đã chìa tay ra giúp em khi thấy em mòn mỏi đi tìm lý do trong câu nói của chồng suốt một năm trời.



Bây giờ em cũng vẫn nghĩ như vậy.



Lúc gặp hai bố con, hai bố con đang ở trong tình trạng rất kinh khủng.



Nhà cửa bừa bộn và bẩn thỉu. Quần áo đầy vết ố của thức ăn, tóc tai người nào người nấy bù xù như tổ quạ. Yuji thì cả năm chưa được lấy ráy tai.



Cứ nghĩ đến cảnh hai bố con sau này, em lại thấy lo.



Nhưng sẽ ổn thôi chồng nhỉ. Chắc chắn hai bố con sẽ vượt qua. Hai bố con sẽ dựa vào nhau để sống.



Em tin như vậy.



Lúc chứng kiến cảnh chồng bị đột quỵ, em rất sốc. Giờ thì quen rồi nhưng đấy là lần đầu tiên em thấy chồng bị như vậy. Em đã dặn chồng không được uống thuốc giảm sốt, thế mà chồng lại quên mất. Chuyện này là do lời cam kết “ không được thay đổi lịch sử” kia chăng?



Qua những gì em kể, chắc chồng đã hiểu lý do tại sao mắt kính không đúng với số mắt em hay việc em hoàn toàn không có kinh nghiệm trong chuyện ấy phải không?



Thật kì lạ.



Em, hai mươi mốt tuổi, đã trao đời con gái cho chồng, chàng trai hai mươi chín tuổi. Hai tháng sau, em lại cùng chồng làm chuyện đó.



Chồng tưởng cả hai bọn mình đều lần đầu tiên làm chuyện đó, nhưng không phải vậy.



Chính vì không phải lần đầu tiên. Nên chúng mình mới ăn ý như vậy đấy chồng ạ.



Chồng nghĩ sao?



Chồng có thấy tổn thương không?



Em thì nghĩ, đây mới là mô hình lý tưởng. Hẳn chồng lại bảo em suy nghĩ thực tế quá.



Sáu tuần trôi qua trong nháy mắt.



Em đã rất hạnh phúc.



Được yêu chồng, được nghe chồng kể một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp và vui sướng khi biết mình là nhân vật chính của câu chuyện ấy.



Được gặp Yuji.



Con trai em.



Hoàng tử Anh quốc.



Yuji lúc học cấp I có vẻ mạnh mẽ hơn Yuji bây giờ.



Con sẽ khôn lớn.



Sẽ trở thành một chàng trai tuyệt vời.



Thật vui biết bao.



Em biết được cả sự thật.



Về số phận của em qua cuốn tiểu thuyết chồng viết.



Em sẽ rời bỏ thế giới này vào năm hai mươi tám tuổi.



Chỉ còn linh hồn của em ở đây mà thôi!



Tất nhiên, đây chỉ là sự ngộ nhận của chồng nhưng em đã hoàn toàn tin vào câu chuyện đó.



Cảm giác mơ hồ, phi hiện thực cứ đeo đuổi em. Lối cư xử thiếu tự nhiên của hai bố con. Ánh mắt hoài nghi của mọi người xung quanh mỗi khi chúng ta đi ra ngoài. Hóa ra tất cả chỉ vì em là một bóng ma.



Em đã tin mà không mảy may nghi ngờ.



Chính vì thế, khi phải chia tay hai bố con, em thực sự đau đớn. Em cứ đinh ninh mình sẽ phải về tinh cầu Lưu Trữ thật. Phải xa hai bố con, em buồn lắm. Việc phải từ bỏ thế giới này cũng khiến em hoảng sợ.



Em không thể quên những điều Yuji vừa khóc vừa nói với em.



Cứ nghĩ đến chuyện con phải khổ là tim em lại đau nhói. Khi nào con lại lớn hơn chút nữa, chồng hãy nói lại với con giúp em. Nói với con những gì em nghĩ. Những gì em dành cho con trong lá thư này. Mong rằng qua đó, con có thể mạnh mẽ và sống lạc quan hơn.



Em sẽ kể tiếp đoạn sau.



Sau khi chia tay hai bố con tại chỗ đó, em quay về thời gian mà em đã sống.



Em thấy mình đang nằm trên giường trong bệnh viện. Vụ tai nạn mới xảy ra cách đó vài tiếng. Em đã nhảy vọt đến tương lai của tám năm sau rồi lập tức quay trở lại. Sự vắng mặt của em chỉ diễn ra trong khoảng một phần bao nhiêu của một giây thôi, cực kì ngắn ngủi.



Người lái xe gây ra vụ tai nạn hình như cũng không có gì bất thường.



Em bị mất trí nhớ.



Em đánh mất cả ký ức sáu tuần sống với bố con anh. Ngày qua ngày, em chỉ nằm ngắm trần nhà bệnh viện, không biết bản thân mình là ai.



Một tháng sau, em dần dần lấy lại được trí nhớ.



Đầu tiên em nghĩ. Ký ức sáu tuần đó chỉ là ảo giác do em tự tạo.



Nhưng ký ức đó vẫn rất tuyệt vời.



Em cứ bị cuốn theo sáu tuần lễ sống với hai bố con.



Nụ hôn với chồng.



Những lần đi dạo trong rừng.



Cậu bé xinh đẹp là con trai em.



Cảm xúc dâng trào trong lòng ngực khi chúng mình làm chuyện ấy.



Điều em cảm nhận rõ rệt nhất là từng mẫu kí ức đều rất sống động, chúng đã tác động mạnh đến mạch cảm xúc của em.



Niềm vui đó hoàn toàn có thật?



Sự lo lắng, đau buồn khi phải chia tay. Ánh mắt buồn bã của chồng khi nói “Anh muốn làm em hạnh phúc”.



Mỗi khi hồi tưởng lại quãng thời gian đó, em dần tin vào tính hiện thực của câu chuyện, rằng em vừa trở lại sau cú nhảy vọt đến tương lai của tám năm sau. Vì vậy, ngay khi ra viện và đi lại được bình thường, em lập tức gọi điện cho chồng.



Mẹ anh bảo em:



“Takumi đang đi du lịch”.



Giống hệt câu chuyện chồng kể cho em.



Nhờ câu nói này mà em càng chắc chắn hơn. Em nhờ mẹ anh chuyển lại lời nhắn.



“Nhờ bác nhắn Takumi gọi ngay cho cháu vì cháu có chuyện muốn nói. Cháu sẽ đợi”.



Những ngày sau, em ngồi bất động hàng giờ trước máy điện thoại.



Nhất định anh sẽ gọi điện. Chúng mình sẽ gặp nhau tại một thị trấn có hồ nước.



Rồi điện thoại đổ chuông.



Em vồ ngay lấy máy điện thoại khi chuông mới đổ một hồi.



Chưa nghe thấy gì nhưng em đã biết đầu dây bên kia là chồng.



Vì vậy, em mới nói mà không hề do dự.



“Aio phải không?”



Giọng của chồng có vẻ lo lắng.



Vì vậy, em bảo chồng.



Không sao đâu , không sao đâu .



Cũng tại thị trấn đó, khi đứng dưới cầu đi bộ, em đã nói với chồng “không sao đâu”.



Trong khi biết trước chồng sẽ cưới em vì câu nói này.



Lúc chồng hỏi, em bảo rằng em không nhớ nhưng đó là nói dối. Thực ra em vẫn nhớ.



Bởi đó chính là lời cầu hôn của em với chồng.



Đối với em, những ngày sau đó là quãng thời gian mong gặp lại mọi người.



Em được gặp lại thầy Nombre. Thầy không khác nhiều so với tám năm sau đó. Con Pooh thì còn trẻ và rất sung sức. Nhờ lần hội ngộ này mà em biết được tên thật của nó là Alex.



Yuji ra đời, thời gian cứ êm đềm trôi.



Vào khoảng thời gian này, ký ức về sáu tuần lễ trở nên quá xa vời.



Tất cả đều rất mơ hồ, hay đó chỉ là ảo giác của em mà thôi? Có lúc em đã nghĩ vậy. Mỗi lần, những sự việc trước mắt trùng khớp với mảnh ký ức kia, em lại nghĩ hay đây chỉ là một loại ký ức ảo giác?



Nếu vậy, biết đâu em có thể vượt qua cột mốc hai mươi tám tuổi.



Em đã giấu chồng, lén uống loại thảo dược để biến đổi thể trạng.



Tuy nhiên…



Ngày đó vẫn đến.



Chúng ta không thể trốn được tương lai đã định đoạt.



Lý do em giấu chồng chuyện này là vì nghĩ đến giờ phút này, chồng sẽ hiểu em.



Em không muốn chồng biết một tương lai đau khổ đang chờ chồng phía trước. Em muốn chúng mình luôn mỉm cười, tin tưởng vào tương lai như những cặp vợ chồng bình thường khác.



Ngoài ra, em cũng nghĩ thế này. Chồng sẽ nghĩ gì khi biết động lực khiến em quyết định gọi điện cho chồng chính là câu chuyện hạnh phúc về những ngày tháng em vẫn tự huyễn hoặc mình?



Chồng sẽ làm gì?



Có thể, chồng sẽ muốn em - người đến từ thế giới của tám năm sau – hãy từ bỏ ý định làm ý định đám cưới với chồng. Chồng sẽ kể một câu chuyện hoàn toàn bịa đặt để em – người đã trở lại thế giới cũ – hãy tránh xa chồng. Bởi vì bảy năm sau cuộc hội ngộ bên hồ nước và ba tuần sau khi viết bức thư này, em sẽ rời bỏ thế giới này mà?



Chồng sẽ nghĩ, chính cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc đời em, dù em có phủ nhận thế nào đi nữa. Hoặc chồng sẽ không chấp nhận việc chúng ta có con.



Phải vậy không?



Cứ nghĩ đến chuyện này là mọi thứ trong đầu em lại rối tung lên. Giả sử chồng bịa ra chuyện để em từ bỏ ý định làm đám cưới thì em không thể ngồi đây viết lá thư này được. Sự thật là em đã cưới chồng và sinh Yuji. Nếu vậy, tối nay, khi chồng đi làm về và đưa chồng lá thư này, không biết chúng mình sẽ thế nào?



Em sẽ biến mất, vào đúng giây phút đó?



Hai chúng mình, mỗi người sẽ sống một cuộc đời riêng, sẽ không có chuyện chúng mình có Yuji nữa?



Tất cả đều kì lạ và em không thể tìm ra câu trả lời.



Chính vì vậy, em quyết định sẽ giữ im lặng.



Em ghét việc không được sống với chồng.



Em không thích cuộc đời không có Yuji.



Nếu ngày ấy, em không tới thị trấn đó thì không biết mọi chuyện sẽ như thế nào?



Rất nhiều lần, ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu em.



Thậm chí, lúc ngồi trên xe điện đến chỗ hẹn với chồng ngày hôm ấy, em cũng đã nghĩ vậy.



Nếu em xuống tàu, quay về, không đi gặp chồng nữa, cuộc đời em sẽ thế nào?



Em sẽ cưới một người khác?



Sẽ sống cùng người đó đến khi đầu bạc răng long?



Những ngày tháng hạnh phúc tạm gọi là yên ả, êm đềm đang đợi em phía trước?



Nhưng khi về già, em sẽ băn khoăn tự hỏi.



Đây có phải cuộc đời em lựa chọn?



Cuộc đời em mong muốn đến nỗi gạt bỏ cả những thứ quan trọng?



Tương lai em đã nhìn thấy vào mùa mưa năm em hai mươi mốt tuổi.



Người chồng vụng về, có gương mặt rất tội nghiệp mỗi khi không có em bên cạnh.



Chàng hoàng tử Anh quốc của em.



Em sẽ vĩnh viễn mất đi khoảng thời gian mà lẽ ra em phải có với hai người đó



Em sẽ hối hận.



Vì em đã biết trước.



Vì em đã gặp chồng và con.



Em không thể sống một cuộc đời khác khi vẫn giữ tất cả những kỉ niệm đó trong lòng.



Em phải cưới chồng và sinh Yuji thôi.



Phải cùng chồng chào đón cậu con trai của em.



Em sẽ mỉm cười ra đi với con tim tràn ngập kỉ niệm hạnh phúc.



Em đã quyết tâm như vậy và đi thẳng đến chỗ chồng.



Em cũng muốn được sống lâu hơn nữa.



Em cũng thấy sợ khi nghĩ đến những chuyện xảy ra với em.



Em tiếc lắm khi không thể chứng kiến Yuji trở thành một chàng trai tuyệt vời.



Nhưng đây là cuộc đời em đã chọn.



Vì vậy…



Ôi, sắp đến giờ Yuji đi học về rồi.



Em phải đi đón con. Phải đi chợ để chuẩn bị bữa tối cho hai bố con. Bữa tối nay sẽ là món ca ri yêu thích của Yuji.



Em chỉ có thể nấu cho hai bố con ít hôm nữa thôi. Dù em rất muốn nấu thật nhiều, thật nhiều món ngon nữa cho hai người.



Thứ lỗi cho em.



Em không thể làm gì nữa rồi.



Thôi, em dừng ở đây nhé.



Tình yêu em dành cho chồng không thể kể hết qua ngòi bút này.



Mười bốn năm bên chồng, em đã rất vui. Chỉ cần được ở bên chồng em cũng thấy hạnh phúc, dù chúng mình không thể đi du lịch cùng nhau, không thể lên tầng thượng ngắm bầu trời đêm.



Em sẽ lên tinh cầu Lưu Trữ trước.



Bọn mình sẽ gặp lại nhau ở đó chồng nhé.



Em luôn dành chỗ bên cạnh em cho chồng.



Chồng nhớ giữ gìn sức khỏe.



Chăm sóc Yuji hộ em.



Cảm ơn chồng rất nhiều.



Em yêu anh.



Từ tận đáy lòng.



Tạm biệt anh.



Mio







Ngoài phong bì là một trang xé ra từ cuốn nhật ký.



Trang viết ngày 15 tháng Tám.



Đã đến lúc rồi.



Mình phải đi thôi.



Người ấy đang đợi mình ở ga bên hồ.



Người đó mang theo tương lai tươi đẹp của mình.



Đợi nhé, những chàng trai của tôi.



Em sẽ đến bên anh.

Đăng ký: Viet Blogs

Nguồn tin

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Nguồn Tin Mới